Thursday, March 18, 2010

MỘNG VỀ




Hãy cứ mộng nghe anh đừng tỉnh thức
Đêm trăng về soi sáng mảnh vườn khuya
Có một đóa Quỳnh hoa vươn cánh nở
Từ tinh khôi hương ngào ngạt gió lùa

Mộng đưa về màu ngời xanh bông lúa
Quê hương mình muôn thuở đẹp say mê
Dòng Thạch Hãn chảy vắt ngang thành phố
Bãi Nhan Biều chiều chim rũ cánh về

Em sẽ mộng mình là con bướm trắng
Bay nhỡn nhơ bên mấy dậu mồng tơi
Ngắm nhìn anh trải tâm tư trầm lắng
Chân ngập ngừng môi che dấu nụ cười

Con đò nhỏ đưa qua Chùa Sắc Tứ
Lễ Thanh Minh thăm cổ mộ tiêu sơ
Có những kẻ gưi thân nơi xa xứ
Nén hương lòng trong làn khói tỏa mờ

Rồi giấc mộng đưa về ngày thơ ấu
Bím tóc đưa chân sáo nhỏ vô ưu
Anh đứng đợi bên hồ sen rêu phủ
Dìu em qua nhà Ngoại tận trong nương

Trong cơn mộng bóng hình anh mờ ảo
Dáng thư sinh tóc lộng gió phiêu bồng
Trên bến sông sóng lay ngọn phi lao
Hồn thi sĩ trải nắng hồng em bước

Em rất sợ khi bừng đôi mắt dậy
Kiếp tha hương mang nặng cả nỗi niềm
Tình quá xa ... ngút tận cuối chân mây
Chỉ cơn mộng nối liền bao nhung nhớ

Em bên ni ... còn anh thì bên nớ
Mình cách nhau con sông đẹp như thơ
Núi ngàn năm vẫn tắm gội nắng mưa
Dòng lịch sử Cổ Thành reo ngọn lửa

Mỗi buổi sáng thời gian qua khung cửa
Gói hồn thơ anh muốn gửi cho em
Thực và mộng cũng đâu xa mấy nữa
Tình vẫn đầy như sông chảy êm đềm ...

Mầu Hoa Khế July/08