
Trong vườn khuya nụ quỳnh hương một đóa
Đêm trầm mình ta dệt một lời ru
Ngủ đi nhé làn tóc mây quyến rũ
Quấn hồn ta trong tình ái ngục tù
Em ngủ đi làn mi ngoan đằm thắm
Vầng trán soi diễm ảo một đường trăng
Ta hát ru đây vai gối em nằm
Hương ngây dại gọi mời trong đêm trắng
Ngủ đi em tiếng ru buồn xa thẳm
Như tiếng thơ sầu rụng xuống trăm năm
Em trong tay gờn gợn ánh sao băng
Nắng chợt hiện em bỗng dưng tan biến
Loài sâu nhỏ trong đêm buồn im tiếng
Lời hát ru vang vọng cõi âm u
Đóa quỳnh hương tàn rụi rũ cánh mềm
Trăng chếch bóng sương mù đêm huyển hoặc
Mầu Hoa Khế ,2005
