CỔ TÍCHgã con trai soi mình bên dòng Hương
gió Ngự Bình thổi lọn tóc bay loà xoà
cầu Tràng Tiền in mờ trong bóng nước
tiếng guốc khua Đồng Khánh áo ai qua
người đàn ông níu nỗi nhớ nhung xưa
nắng chiều rơi về vàng vọt khung trời
hằn ký ức đôi mắt buồn Tôn Nữ
điệu Nam Ai thổn thức bỗng rã rời
Lão già mù và chiếc gậy thời gian
tựa giấc ngủ trong xác thân tàn rũ
mùi chiếc lá ẩm mục thương tích cũ
cười hồn nhiên đi vào cõi thiên thu
linh hồn về ngồi xoã tóc âm u
đợi và đợi từ trong vô lượng kiếp
em thoát thai là cánh hoa cỏ dại
tím bâng khuâng màu tím Huế ngu ngơ
hai linh hồn chợt hoá thành câu thơ
trên bia đá đã ngàn năm cổ tích
Chàng Khắc Chung với mối tình bất diệt
để lệ sầu hoen mãi mắt Huyền Trân ...
Mầu Hoa Khế July 16.2010
