nguon netTối nay cô sửa soạn thật kỷ để đi đến gặp lại một nhóm bạn thời trung học , cô tự nghỉ bạn bè xa nhau mười mấy năm đâu thể để khi vừa gặp lại thốt lên những tiếng kêu thất vọng khi nhìn cô quá sức đơn giản như thời còn ôm sách đến trường .Cô bây giờ đã có một việc làm ổn định , là một người quan trọng trong công việc của hãng giao phó . Cô là người chỉ huy và sản phẩm của cô khi ra thị trường sẻ có một số khách hàng tiêu thụ rất lớn, mang lợi nhuận cho công ty lên tới bạc triệu . Một người đàn bà độc thân có con , gương mặt cô cho người đối diện có cái nhìn nể phục , thân hình nhỏ nhắn của người đàn bà Á đông , cặp mắt to trong sáng , miệng cười xinh và nhất là ăn nói rất dịu dàng .
Khi cô đến thì cả đám bạn đang ồn ào ngồi trên bàn tiệc , sự xuất hiện của cô làm cho cái đám đàn ông một thời làm học sinh phá phách ngang trời chợt im đi thật đột ngột . Bước chân cô khựng lại trước những đôi mắt mở to rồi như tiếng ai đó trong bọn cất lên ... wow... wow... wow. Cô thật tự nhiên với phong cách chỉ huy như từ thời trung học, đứng dõng dạc gọi tên từng người để điểm danh coi ai không đến tham dự buổi tiệc tối nay . Chỉ chưa đầy 10 phút thì cả bọn đã quên mất cả đi thời gian ,họ đang cùng nhau sống lại cái thuở "nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò " kẻ vổ vai , người ôm chầm hay bế bỗng nhau lên cười nói như những ngày tháng hồn nhiên trước đây . Cuộc hội ngộ thật dễ thương , hỏi han , chất vấn đủ điều . Cái đám học cùng trường của cô có kẻ đã lập gia đình , có người đi vào quân đội , ai nấy điều có cơ ngơi, có sự ổn định trong cuộc sống . Mọi người hỏi cô ra sao ? cô tế nhị chỉ nói rất ít về mình bởi trong cả nhóm sau khi đã cởi mở tâm tình cho nhau nghe , cô là người có địa vị cao hơn cả .
Vẫn cái dáng vẻ ngày xưa , cô ngồi vào cây đàn piano dạo một khúc nhạc tình lãng mạn ,một khúc nhạc mà ngày xưa cả bọn lúc nào cũng bắt cô đàn .Không gian chìm lắng , mọi người cùng ngồi bên nhau trong dòng nhạc nhẹ nhàng đưa họ quay về lứa tuổi thanh xuân . Đời sống đâu có mấy ai được hoàn mỹ , trong đêm nay tất cả ai cũng bỏ những phiền muộn hay sự mệt mỏi để cùng ăn uống , cười nói bên nhau ,người say quá thì ngồi nhắm mắt theo tiếng đàn êm ái của cô .Chủ nhà biết điệu tắt bớt ánh đèn , cô ngồi đưa tay lướt điêu luyện trên phím nhạc và thả hồn bay theo âm điệu cô có một phiêu linh cảm giác như ai đang nhìn mình , cô mở mắt ra và biết được cái tia mắt của Phan người đến trễ nhất đang đã lặng lẽ ngồi nhìn cô . Bản nhạc chấm dứt mọi người thay phiên nhau biểu diễn những tài năng riêng của mình . Phan đến bên cạnh cô , vẫn sự chăm sóc trìu mến ngày xưa , thời gian cũng làm ít nhiều thay đổi trên vóc dáng Phan, nhưng đôi mắt Phan vẫn là một sự cuốn hút mãnh liệt như một thỏi nam châm ...
Cũng từ đôi mắt đó , cô đã rơi vào trái tim Phan thật dễ dàng , cô yêu rồi cô đau khổ . Tình cảm giữa hai người chỉ vừa mới bắt đầu , tuổi trẻ nông nổi nhưng cũng nhiều tự ái khi cô nhìn thấy Phan cùng một đứa con gái khác thân mật ngồi bên nhau . Cô không muốn nghe một sự giải thích nào cả , chia tay thật chóng vánh , cô giận dỗi rồi lạnh lùng lao đầu vào việc học . Cô đâu biết Phan đau khổ , thất vọng rồi buông trôi sự học , buông trôi đời mình rồi trong lúc yếu đuối đã lầm lỡ với một cô gái trẻ nhưng có cuộc sống không lành mạnh ,khi có con Phan phải lao đầu ra làm đủ thứ nghề nghiệp không phân quí tiện hay nguy hiểm để nuôi vợ nuôi con . Phan thay đổi nhiều hơn số tuổi , những khắc nghiệt trãi qua trong đời đã biển đổi Phan trở thành một người đàn ông đầy bản lĩnh với nét mặt lạnh lùng .Trong khi đó cái nhóm bạn kết thân với nhau vẫn vô tư ngày ngày cắp sách dưới mái trường . Lên đại học bạn bè mỗi người theo đuổi chí hướng và giấc mơ riêng nên đành chia tay , tan hàng . Con đường tương lai còn dài ,còn lắm nổi chông gai , không biết ai còn sức để vươn lên hay như vó ngựa quị ngã xuống trên con đường thiên lý .
Tình cảm của cô tưởng đã lạt phai , tình yêu của Phan tưởng đã nhạt mờ , nhưng cái nắm tay lúc từ giã cô thấy tim mình nhói lên trong bàn tay Phan run run .Cô đang độc thân còn Phan đang ly thân .Cả bọn rất yêu thương hai người không mong gì hơn là họ đến cùng nhau để nối lại cuộc tình dang dỡ .Một tương lai quá đẹp ai cũng nghỉ như thế , nhưng Phan là một người đàn ông rất ngang tàng , một tay ăn chơi rất đẹp . Còn cô thì bất đắc dĩ đang đóng vai một người đàn bà bình thường . Phan như người vừa được hồi sinh , gặp lại cô đời sống của Phan bỗng tươi vui , đẹp và tràn đầy hy vọng với những chăm sóc tỉ mỉ , lo cho cô từng chút cả tình yêu lẫn vật chất .Chỉ vỏn vẹn 4 tháng thì cô không thể nào im lặng được nữa trước sự chân tình của người mình yêu , cô nghỉ đã tới lúc cô cũng phải thành thật cho Phan biết sự thật về đời sống cũng như việc làm của cô .Trong tâm tư của cô chỉ cho đó là một điều thật hết sức đơn giản, bởi từ khi cô lớn lên ngoài chuyện học hành và một hôn nhân không toại nguyện , những tâm lý phức tạp khác cô hầu như rất ngây thơ .Nhưng ngược lại một con người đầy đàn ông tính như người cô yêu , Phan khi nghe đã chới với trước địa vị và tài sản cô đang có . Tình yêu lại đổ vỡ trước sự tự ái ,mặc cảm của một người đàn ông . Từ bao lâu nay cô làm một nữ cường nhân mạnh mẽ , đôi khi cũng cảm thấy mệt mỏi và cô muốn làm một người đàn yếu đuối , muốn tìm một bờ vai để nương tựa, vậy mà sao cũng thật quá khó khăn .
Họ chia taynhẹ nhàng trong một buổi ăn tối dưới bóng đèn cầy .Ánh mắt Phan vẫn nồng nàn cuốn hút suốt bao nhiêu năm qua mà cô vẫn thường thấy trong giấc mơ .Tim cô như vỡ nát , cô muốn khóc cho hả hê nhưng cái bản lãnh trong cô quá lớn mạnh nó đã xâm chiếm hết những nguồn rung cảm của một con người , nó cho cô một sức chịu đựng gan góc lì lợm và đã biến thành một thói quen. Đời sống ở nước Mỹ cho cô tiền tài , địa vị và nhan sắc thì tất nhiên phải lấy đi bớt nơi cô một phần của tình cảm .Có lẽ từ duyên kiếp nào xa xôi cô đã làm một điều gì lầm lỗi nên kiếp này Phan là một thực thể rõ ràng mà sao vẫn như ảo ảnh mơ hồ không sao nắm bắt được ...
Mầu Hoa Khế July02.2010
