
hình từ www.odinchen.com/page/2/
Thuở làm học trò
Tôi có nhỏ bạn thời trung học , nhớ lần đầu tiên trong ngày tựu trường vừa chạm mặt khi hai đứa được sắp xếp chổ ngồi bên nhau .Cặp mắt nhỏ nhìn tôi không mấy thiện cảm bởi nhỏ đi học thì rất giản dị , áo dài vải trắng chân mang guốc mộc , sách vở đựng trong cái cặp cũ của đời ông anh để lại . Còn tôi áo lụa hàng cao cấp , chân đi giày cao gót , tập vở ôm trên tay làm dáng . Nhỏ đi học phải canh giờ đứng đón xe lam , loại xe nhỏ, ngăn phía trước vừa đủ cho tài xế ngồi lái , có khi bên cạnh còn cái khoảng nhỏ , khiêm nhượng vừa đủ cho một người thân hình ốm o ngồi ké bên để kiếm thêm chút tiền trong ngày .
Phía mui đằng sau có hai dảy ghế mỗi bên chứa chừng năm người . Mỗi sáng nhỏ thường đi học sớm hơn tôi , mỗi khi thấy tôi từ chiếc xe hơi có tài xế hay ba tôi đưa tới trừơng , nhỏ quay ngoắt người với cái bỉu môi dài ra rất nhiều lần , mà thật ngộ sao không lần nào thoát khỏi đôi mắt hồ ly của tôi cả . Tôi với nhỏ như nước với lửa , ngồi cạnh nhau thiệt là khó chịu bởi vô tình có những cái đụng chạm . Nhỏ chăm học , học giỏi nhất là môn kim văn , cổ văn . Có lần tôi nghe cô bạn khác nói lại nhỏ bảo tôi " con đó mà học hành gì đi biểu diễn thời trang thì có",tôi nghe rồi cười , tánh hồn nhiên không để vào tai . Có lẻ thuở đó tôi có được một đời sống vật chất đầy đủ , gia đình khá giả nên nhìn cuộc đời nhẹ nhàng hơn .
Đi đến trường ngoài nhỏ ra ai cũng thích được quen biết với tôi , lớp học nam sinh và nữ sinh được chia ra hai bên . Sáng nào khi tôi vừa bước xuống từ chiếc xe hơi màu trắng là thấy một đám nam sinh đứng chờ nơi hành lang đưa mắt nhìn rồi cùng lao xao khi tôi vừa đi ngang qua ..."mùa xuân đến rồi " . Tôi cười thật nhẹ mang luôn nụ cười vào lớp học , vừa ngồi xuống bàn thì năm sáu mảnh giấy được vo tròn ném về phía tôi , mở ra trong đó nào là một viên ô mai cam thảo , vài cục kẹo trái cây hay hàng chữ viết vội M ăn sáng chưa ? , có chữ viết hẹn giờ chơi sẻ đi mua bánh mì gà cho tôi hay bạo hơn là rũ rê đi ăn hàng ở ngôi chợ gần trường . Tôi thấy nhỏ đưa mắt liếc nhìn bởi tôi vuốt thẳng miếng giấy để trên mặt bàn .Cái môi lại có dịp bỉu dài ra , nhỏ ra vẻ đạo mạo như bà cụ non , nhỏ nhan sắc trung bình , có đôi mắt mí lót nhìn vào ai như muốn đọc hết ý nghỉ của người ta cho nên trong lớp cũng không mấy ai ưa . Hai đứa là hai vẻ đối nghịch lại nhau khó có thể hoà hợp được , cho tới một hôm giờ kim văn , thầy bắt chia nhóm để viết về đề tài giữa cái cũ và cái mới qua cuốn tiểu thuyết Đoạn Tuyệt của Nhất Linh , hai đứa đưa ra nhiều lý luận nhỏ mới thấy mình quá cổ hủ khi nhìn và phê bình về người khác .
Nhỏ từ đó thay đổi hoàn toàn , đôi mắt biết vui theo lứa tuổi mười bảy , cái miệng cười khúc khích thoải mái không e dè sợ bị cho là không có ý tứ . Nhỏ theo tôi đi tới những nơi chưa bao giờ được tới , những nhà hàng sang trọng , những cửa hàng sắm đồ mắc tiền ,tôi dạy nhỏ biết nhảy đầm , cái món ăn chơi này nhỏ cho là không đứng đắn thiệt là một ý nghỉ nhà quê , tôi lúc đó mới trề môi ra cười bảo nhỏ lạc hậu, chúng tôi bỗng dưng rất thân nhau , tôi có gì thì mua cho nhỏ giống như thế đến lúc nhỏ không ngăn được lòng mình , nhỏ nói " lúc đầu tau rất ghét mầy , tau ghét bọn nhà giàu nhưng sao mầy không kiêu căng nhỉ " . Tôi bảo với nhỏ "hai chữ kiêu căng không có trong tự điển của tau " . Rồi tôi đến thăm nhà nhỏ , căn nhà nhỏ xíu nằm khuất hút tận cùng cái đường hẻm , tôi cùng nhỏ làm cơm , giặt đồ , lau nhà . Mẹ của nhỏ cũng nói như nhỏ con nhà giàu mà không kiêu , khi nhìn tôi ngồi xới cơm bảo tôi có bàn tay đẹp , nhìn đôi tai khi tôi vén tóc lên bảo sau này sống rất thọ , bởi tôi có đôi tai dày với trái tai thật đẹp . Những ngày tháng đó thật êm ả , bỗng dưng nhỏ bỏ trường, bỏ lớp, bỏ tôi để đi lấy chồng rồi theo chồng về nơi rất xa . Chúng tôi trong thời gian đầu còn có thư từ với nhau cho đến khi nước mất nhà tan thì hoàn toàn mất tin tức .
Hai mươi mấy năm ,những gian nan khốn khổ khi ở quê nhà , những bon chen không ngơi nghỉ khi đi ra sống ở nước ngoài . Đời sống đã được ổn định cho chúng tôi có thời gian để hồi tưởng lại những chuổi ngày dễ thương đã qua . Nhỏ ở bên Pháp còn tôi bên Mỹ , bất ngờ tôi nhận được cú phôn vào buổi chiều khi đi làm về , nhỏ bảo qua Mỹ gặp tôi , kỷ niệm xưa chợt ùa về thật ấm áp , hai đứa trò chuyện rất lâu mới biết nhỏ đi tìm kiếm ra số phôn tôi cũng lắm khó khăn , lần mò từ người quen này qua người quen khác , dây mớ rễ má một hồi cũng tìm ra và hai ngày sau tôi ra phi trường đón nhỏ . Nhỏ thiệt như một người khác hẳn , ăn mặc sang trọng đúng thời trang trong khi tôi xề xoà quần jean áo thung đi giày bata .Nhỏ đứng trố mắt nhìn tôi hỏi " cái còn nhỏ điệu trong mầy đâu rồi ? " Tồi cười hì hì trả lời " nó theo đời cơm áo mỏi mòn rồi " . Bạn già gặp lại nhau mừng vui còn hơn cả lúc khi tuổi thanh xuân , con gái tôi sẳn sàng làm tài xế đưa đi đây đó , chụp cho người bạn cũ của mẹ mình rất nhiều hình đẹp , nấu cho bạn mẹ những món ăn khoái khẩu . Nhỏ khen mầy biết dạy con cái , chứ tụi nhỏ ở nước ngoài hiếm thấy có đứa chịu đi chìu mấy bà già , tôi cũng mừng là có được những đứa con ngoan . Bây giờ ngồi nhìn nhỏ bạn rụt rè , khó chịu ngày xưa có lối sống không khác gì những người tây phương rất tự nhiên và rất chịu chơi , uống rượu mạnh như bơm nhậu , nói năng rất thoáng , không thoáng sao được bởi nhỏ đã trở thành nhà văn với những cuốn tiểu thuyết lãng mạn , nóng bỏng . Còn tôi thì trái lại trở thành người khép kín , nghiêm khắc bản thân nhưng vẫn còn cái nhìn đầy sự cảm thông với người khác . Hình như cuộc đời được đưa lên một cán cân , hể lúc còn trẻ được quá nhiều người để ý thương yêu , thì khi về già sẻ bị cô đơn ? . Tôi lẩm cẩm thế đó , mấy cô em gai' nói hoài bảo tôi sao bi quan , không đâu tôi rất yêu đời , tôi còn yêu rất nhiều thứ nhẹ nhàng quanh tôi , chỉ ngoại trừ là tình yêu của đôi lứa đã không còn cần thiết phải có bên cạnh . Như có một lần tôi đã viết ... tôi rất yêu sự cô đơn .
Sáng nay ngồi coi lại mấy cuốn album , ghi xuống một thời đi học để sau này con cái khi đọc những dòng chữ này sẻ cùng vui với mẹ và thế nào mà chẳng nói " sao mà hồi trẻ mẹ cũng quậy ghê "...
Mầu Hoa Khế July 01.2010
