Thursday, March 8, 2012

Sáng đến chiều đi đêm tới ...





Tuổi thơ của nhỏ lớn lên cùng lũ bạn trong xóm , nhỏ hồn nhiên đùa vui phá phách , những trò chơi đã làm mích lòng hàng xóm , như chui hàng rào vô vườn người ta bẻ trộm trái cây , cái ăn cái phá , trái mít nào trên cành cũng bị nhỏ đâm thủng , bắp non nào cũng bị nhỏ bẻ gãy moi râu bắp làm bún để chơi bán hàng . Buổi chợ về chiều lúc mọi gian hàng đóng sạp , xui cho mấy sạp guốc cửa nẻo chỉ là tấm lưới sắt ngó thấy bên trong , thế là nhỏ cầm nhánh cây được tuốt hết lá đưa qua mấy lổ hàng rào xô cho guốc rớt đầy xuống sàn nhà rồi cùng lũ bạn cười lên hăng hắc .
Cả xóm ai nhìn nhỏ cũng lắc đầu , có người chưởi lén " đúng là con tinh " . Người xưa nói mấy vong hồn thiếu nữ còn trinh khi chết đi sẽ không thành ma mà thành yêu tinh , nhỏ làm sao hiểu được về sự khác biệt đó , nhỏ chỉ biết mấy con tinh thì thường hay rất đẹp cho nên nhỏ nghe người ta chưởi nhỏ là con tinh thì chắc là nhỏ không phải là một người có nhan sắc xấu . Nhưng nhỏ là con nít cũng không biết như thế nào mới là đẹp hay là xấu ? . Nhỏ chơi với thằng cu Nậy , nó có cái miệng hô , nhìn một hồi nhỏ cũng thấy quen , chơi với con Tánh có con mắt lé nhỏ cũng đâu thấy gì là lạ . Bạn bè nhỏ có mấy đứa thực ra ngó thật khó coi , nhưng nhỏ lớn lên quẩn quanh trong xóm như bầy gà quẩn quanh bên cái cối giả gạo , thế giới bên ngoài có bao la rộng lớn cách mấy thì cũng chỉ bằng bầu trời quê hương của nhỏ , cũng chỉ mênh mông như dòng sông vắt ngang thành phố mà thôi .


Tuổi thơ của nhỏ bỗng một ngày có đôi mắt anh nhìn nhỏ thật lạ , nhỏ thấy sao trái tim nhỏ bị đập loạn xạ , hai gò má nóng ran , bước chân bị lính quính khi nhỏ đi ngang qua ngõ nhà anh . Ngày đó anh ngồi vắt vẻo trên cây khế là nhỏ chạy tới xin anh mấy chùm khế về dằm muối ớt ăn , anh cũng cười vui vẻ rồi hỏi " răng có muốn thêm nữa không ? " , nhỏ "dạ đủ rồi " là bỏ chạy te te . Nhưng sao hôm nay cũng cây khế đó , anh không trèo trên cây mà chỉ đứng dưới vòm lá xanh hoa nở đầy cành ,trong tay cầm một chùm hoa khế như đang chờ ai .Thì ra anh đang đợi nhỏ .


Thời gian trôi qua lặng lẽ , nhỏ lớn lúc nào cũng không hay . Sáng đến , chiều đi ,đêm tới như chiếc kim đồng hồ vẫn quay những nhịp gõ điều đặn . Như dòng sông có khi nước xuống , nước lên . Quê hương hai mùa mưa nắng khắc nghiệt , chỉ có mùa xuân cho nhỏ xum xoe thêm chiếc áo mới , mùa thu để nhỏ lang thang đi nhặt những trái thầu đâu rụng rơi . Con yêu tinh đã lớn , dòng tóc mây dài đầy theo tuổi đời , mắt to và miệng cười mim mím kể từ lúc nhỏ bắt gặp tia mắt nhìn của anh , kể từ lúc anh không cho nhỏ khế mà anh chỉ tặng hoa khế cho nhỏ . Nhỏ thầm tự hỏi ...hoa khế có gì đẹp đâu , ngày nào mà nhỏ không nhìn thấy , nhưng sao từ nơi tay anh dúi vào tay nhỏ hoa khế như huyền ảo hơn , như đang âu yếm nhìn nhỏ . Từ những cảm giác miên man lướt nhẹ qua tâm hồn nhỏ , nhỏ bắt đầu nhận ra cái miệng hô của thằng cu Nậy thiệt là mất thẩm mỹ , con mắt lé của con Tánh trông kỳ cục và nhỏ đã nhận ra nơi anh , người con trai lớn hơn nhỏ có nhiều cái thật lạ lạ . Anh có đôi mắt hun hút xanh như màu nước biển khi nhỏ mùa hè nào cũng được đi ra biển đùa nghịch theo những con sóng ào ào lượn vào , lượn ra , đi lượm say mê vỏ ốc trải đầy trên cát trắng , triền mũi anh như bị vồ lên trông giống như một triền núi vững chắc ngạo nghễ , bờ môi chẻ đôi ngộ nghĩnh và trên đôi má của anh là hai đồng tiền lún sâu làm cho nhỏ lúc nào ngồi soi gương cũng đưa ngón tay dí vào má coi có giống như anh không rồi cười một mình .


Lặng lẽ như thời gian , lặng lẽ như tình yêu của anh dành cho nhỏ . Cây khế bao mùa lá nẩy mầm xanh tươi ,nhỏ không biết tự lúc nào đã bỏ cái trò dằm khế với muối ớt thật cay ăn đỏ cả môi . Nhỏ bắt đầu yêu mầu hoa khế tim tím mà anh vẫn ngượng ngập mỗi khi tặng và chưa một lần nói gì với nhỏ , cho đến khi cây thầu đâu đã sầu theo mùa đông héo úa trên cành ,nhỏ cùng gia đình rời bỏ quê hương để vào miền Nam sinh sống .Ngày nhỏ ra đi mưa nhiều lắm , hình như mắt nhỏ ướt buồn khi nghĩ về anh , nhỏ mơ hồ biết sau đó anh đã đi vào đời lính rồi về sau nữa chẳng còn tin tức gì về anh .Nhưng những kỷ niệm trên quê hương vẫn đầy ắp trong tâm khảm , đêm đêm nhỏ vẫn luôn mơ thấy và đôi mắt anh luôn cho nhỏ một cảm giác vời vợi nhớ nhung .


Ngày hội ngộ cùng anh trên thành phố nơi nhỏ ở , anh oai phong trong sắc phục sĩ quan , còn nhỏ vẫn còn là cô học sinh trong chiếc áo dài màu trắng .Gặp lại nhau nhỏ cứ ngỡ như là giấc mơ , nhỏ mới mười sáu tuổi mà anh đòi đi cưới nhỏ , nhỏ mắc cở cứ ngồi im lặng bên anh hai má đỏ hồng . Anh nói nhiều lắm , nhắc lại những ngày tháng trên quê hương , nhắc nhỏ còn nhớ người ta mắng nhỏ là yêu tinh , anh cười bảo " người ta nói đâu có sai đâu em là yêu tinh tu thành người nên quyến rũ anh mê mệt " . Nhỏ nhéo anh đau điếng , anh ôm nhỏ trong tay " nhéo anh đau để anh nhớ em suốt đời hả " . Lời anh nói thật linh thiêng không phải cho anh mà đã báo ứng lên số mệnh của nhỏ . Lần đầu hội ngộ đó cũng là lần cuối cùng nhỏ được nhìn thấy anh , nhìn thấy một tình yêu trong sáng như ánh sao trong đêm , thật thà như màu hoa khế tím bâng khuâng rơi rụng trước ngõ , êm đềm như dòng sông Thạch Hãn lặng lờ trôi nơi quê hương hai đứa . Anh từ giã với nụ hôn trìu mến trên vầng trán của nhỏ , môi anh thật ấm , hai đồng tiền khi anh mĩm cười lún sâu , với đôi mắt anh thiết tha nhìn theo nhỏ đi khuất ở cuối đường .

Anh quay lưng mang theo lời hứa hẹn ,mang theo cái gật đầu e thẹn nhỏ hứa làm vợ của anh . Chuyện tương lai sẽ trở về tính tiếp sau lần hành quân anh thi hành nhiệm vụ của người trai trong thời chiến loạn . Tương lai của hai đứa anh đành đoạn lìa bỏ nhỏ một mình đi tiếp trên bước đời trầm luân . Đôi mắt anh khép kín cùng với bầu trời quê hương nhưng nỗi đau anh để lại , nỗi đau vẫn cứ nhói buốt khi nhỏ nhìn ...mỗi sáng đến , chiều đi và đêm tới ...



Mầu Hoa Khế
July. 22.2010

Sunday, March 4, 2012

Cho ngày bắt đầu có nắng

Màu nắng đang chói lóa bên ngoài đẩy lùi lại những ngày giá rét qua đi thật mau , góc vườn cây cối đã trổ hoa và những mầm non của lá đang nhú lên xanh mởm . Không có gì thú vị cho bằng khi nhìn thấy sự sống của hoa lá đang mỗi giây phút dâng hiến cho đời những màu sắc tinh khôi . Những lúc như thế tôi thường ôm máy hình ra để giử lại những khoảnh khắc đẹp đẽ này và tôi cũng không bao giờ bỏ quên những lúc lá vàng héo khô trên cây đã trút xuống khu vườn để trơ lại những cành cây trơ xương ốm gầy giữa mùa đông kéo về .


Sự đối nghịch của hai hình ảnh đều được nằm trong ống kính của tôi . Từ lúc nào không biết tôi lại có thêm sự đam mê này và tôi nhận ra dưới ống kính sao cái gì trong vũ trụ này cũng đều đẹp cả . Rồi tôi lại vu vơ mong muốn giá như chụp được vào ống kính tâm hồn của ai đó . Và nếu có một máy hình làm được điều ấy thì trong tự điển của thế giới sẽ mất đi những từ như là , dối trá , lừa gạt . Chao ôi cuộc đời sẽ đẹp như chuyện thần tiên khi mà con người đến với nhau bằng một tấm lòng chân thật .


Sáng này đi một vòng dạo phố phường , màu nắng vàng trải đầy khắp nơi , nắng làm rát khi chiếu xuống gương mặt , tôi nheo mắt đi tản bộ trong khu shopphing cứ để nắng bám lấy trên thân thể hâm nóng lại từ mái tóc làn da bởi đã hơn mấy tháng mùa lạnh qua tôi cứ sống im lìm lạnh lẽo trong cõi riêng của tôi . Tôi không yêu mùa nắng hơn mùa mưa , nhưng những lúc muốn phá tan đi những nỗi buồn thảm thì những tia nắng dội xuống từ trời cao , trải dài trước thềm nhà , mềm mại trên những bông hoa , xuyên qua những cành cây đã khiêu gợi ánh mắt của tôi chăm chú nhìn nhiều khi đến bất động , thảo nào mà những ngày xưa lúc còn dưới tiểu học cô giáo đã ghi trong thành tích biểu là " thường hay mơ mộng ngoài cửa lớp " . Thuở còn bé biết gì đâu mà mơ mộng chỉ là khi nhìn những gì trước mắt thì thường hay chắm chú thế thôi . Lối nhìn này vẫn không hề thay đổi cho tới bây giờ , nhưng trong đôi mắt ngây thơ ngày xưa thì là mơ mộng nhưng trong đôi mắt già dặn hôm nay thì cái nhìn bỗng bị biến thành là xoi mói . Đáng yêu cũng được hoặc đáng ghét cũng xong bởi cái miệng của thế gian đâu có ai có thể cấm cản .


Sống đã mệt rồi mà sống cho vừa lòng người thế gian quả thật quá khó khăn . Cho nên tôi vẫn mãi luôn nhớ câu của một người quen nói " cứ việc sống theo ý thích của mình đừng để ý những điều làm mình mất vui " . Thì cứ thế đi giống như con ngựa bịt hai bên mắt và rồi đường ta ... ta cứ đi ...




Mầu Hoa Khế
Mar-2012

Wednesday, February 29, 2012

Cuối Ngày




Chiều nay bỗng có cơn mưa bụi bay ngang trời , con đường nơi tôi cư ngụ thường rất vắng vẻ nên khi màu trời xam xám và những bụi mưa bay đã làm cho con đường như hun hút dài thêm , chiều chưa qua mà hoàng hôn như chùng xuống . Không hiểu sao trong đầu tôi lại nhen nhúm lên một ý tưởng xem ra giống như một nỗi tuyệt vọng .
Tôi chợt nghĩ nếu như mình ngủ ngay trong thời khắc này và đừng bao giờ tỉnh lại nữa , lòng tôi tự dưng lại thấy nhẹ tênh , tôi nhắm mắt giang hai tay làm như đôi cánh và trong đầu vẽ ra một bầu trời không xanh như những ước mơ mà là một màu tím thăm thẳm . Tôi thấy đang bay thật cao , thật xa và rồi tôi đứng nhìn bóng dáng của tôi như một cánh chim đơn độc in đậm trên nền trời u tối chỉ còn là một cái chấm nhỏ , thật nhỏ như đầu mũi của một cây viết chì .

Tôi cứ thế nhắm mắt đi từng bước di chuyển trong căn nhà , tôi nhìn mọi vật bằng đầu óc chứ không phải bằng mắt , thói quen đã giúp tôi từng bước đi không hề bị vấp phải một đồ vật nào . Và thói quen bướng bỉnh đó đã giử tôi lại bên cạnh những tháng ngày thật vô cùng trống trải ,tôi phải tập vui như thế nào đây !? mà sao sau những nụ cười khi tôi ngồi lại một mình trước tấm gương soi trông nó héo hắt tội nghiệp quá .

Tôi còn chờ đợi gì !? một người không còn có những hẹn hò thì làm sao còn có những xôn xao trong trái tim . Tôi làm gì bây giờ !? chẳng lẽ tôi đang rơi vào chứng bệnh trầm uất !? Tôi không bao giờ muốn như thế đâu nhưng sao trước mắt chỉ là những hình ảnh như một tấm phim đen trắng không màu sắc . Không được rồi tôi phải đóng kín cửa phòng mở nhạc thật lớn hét theo một điệu nhạc thật hoang dại và nhún nhảy như một con điên ...


Mầu Hoa Khế
Feb-2012

Tuesday, February 28, 2012

Viết Cho Tuyền





Tối qua tôi mang vào giấc ngủ những hình ảnh chắp vá rời rạc của một mảnh quá khứ vừa đẹp vừa buồn . Ông bảo tôi có đầu óc thật nhiều sự tưởng tượng bởi có lẽ ông chưa hiểu về tôi bằng sự sâu sắc của tâm hồn . Lãng mạn đối với tôi là một vẽ đẹp như sương như khói , dễ vụn vỡ và dễ tan bay . Tôi có thể khóc dễ dàng trước một cuộc tình tan vỡ trong phim ảnh hay cả đời thường bên ngoài , khóc ngon lành khóc nghẹn ngào rồi nước mắt chảy nhiều quá thì tôi lại ngả xuống thân xác mệt mỏi như nhuốm bệnh . " Thương vay khóc mướn " là bản chất cho dầu tôi đã trãi qua biết bao biến cố trong đời cứ luôn nghĩ là mình phải mạnh mẽ lên phải lạnh lùng hơn . Nhưng tôi chịu thua bởi đã gọi là bản chất đã có từ thuở lọt lòng và những môi trường sinh sống trước đây đã có lúc làm cho dòng máu trong cơ thể ngùn ngụt bốc cao nỗi căm hờn cháy bỏng cũng không hề làm cho con người tôi thay đổi để trở thành một người cứng rắn hoặc lì lợm khi phải đối diện với những tình huống khi gặp phải .



Ông nói rất đúng tôi thật giàu về trí tưởng tượng nhưng ông đâu bao giờ biết được trong tận cùng sâu thẳm của tâm hồn tôi sự tưởng tượng cũng đều căn cứ vào một sự việc xảy ra rất thật để làm giàu thêm cho trí tưởng tượng của tôi . Khi tôi nghe người bạn thân kể cho biết về một cuộc hội ngộ thật hi hửu như một thứ định mệnh khi đã tới cái giây phút mầu nhiệm tỏa sáng .



...

Người đàn bà tuổi trung niên trong một tiệm may quần áo đang ngả lưng mỏi mệt sau cả một buổi sáng làm việc , uống một ngụm nước lọc và giang rộng hai cánh tay nghiêng mình với một động tác thể dục để cho những vùng thần kinh trên cơ thể được thư giản . Chỉ còn 3 tiếng đồng hồ làm việc thì đã xong một ngày và rồi cũng giống như mọi ngày , từ tiệm may về nhà tắm rửa ăn uống , nghỉ ngơi và ngày hôm sau lại lập lại hình ảnh của ngày hôm nay . Nỗi cô đơn và sự trống vắng khi tự nguyện đứng ra làm người ra đi để cầu mong cho con cái về sau có một tương lai . Người đàn bà chọn ở lại nước Mỹ sau vài lần đi qua đây với diện du lịch do một người bạn thân giúp đở . Chọn ở lại với trọng trách làm kẻ dẩn đường cho những người còn ở lại quê hương . Sáng nắng chiều mưa và những mùa đông về giá rét , mỗi ngày hai chuyến xe bus đưa tới chổ làm , nhiều lúc đứng bơ vơ nơi trạm xe chờ đợi nước mắt bất chợt cũng tuôn rơi với nỗi nhọc nhằn suốt cả một cuộc đời vẫn cứ mãi cưu mang trên đôi vai gầy guộc .

Bên ngoài mùa này những vạt nắng thật mềm trên đường và trong không gian thoang thoảng từng cơn gió thổi qua lành lạnh . Một người khách bước vào để sửa một cái áo cần lấy gấp và trong khi làm việc có những câu chuyện rất bình thường thì người sửa áo cho biết ngày mai sẽ về thăm quê hương , vui miệng người đàn bà tên là Tuyền hỏi

_ quê em ở đâu ?

_ dạ quê em ở Long xuyên

Cái tên Long Xuyên bỗng gợi lại trong đầu của Tuyền về một người và câu hỏi như một hành động thuận miệng nói ra .

_ vậy ở đó em có biết thầy Viên dạy học không ?

Người khách cũng khá lớn tuổi trả lời

_ ồ cô cũng biết thầy Viên hả

Tuyền bối rối nói lãng là

_ tôi là học trò ngày xưa của thầy

Người khách cười xòa và định mệnh như đã sắp xếp thật lạ lùng là người khách vội đưa ra một tập san nhỏ của những người ở Long Xuyên biên tập vừa mới lấy ở nơi một người bạn mang vào tiệm may để đọc trong lúc chờ đợi , người khách nói .

_ cô muốn tìm thầy Viên dễ lắm , tìm trong này sẽ liên lạc được đó .

Cái áo sửa rất đơn giản và với đôi tay chuyên nghiệp của Tuyền chỉ chưa đầy một tiếng đã xong và người khách cám ơn nhận lại để ra về . Cửa hàng trở lại không gian yên lặng , trong lòng Tuyền tự dưng cảm thấy có cái gì đó thật bâng khuâng sau khi biết rằng từ tập san này mình có thể tìm lại thầy Viên . Rồi Tuyền lại đắn đo hồi hộp không biết bây giờ thầy Viên đã như thế nào và liệu thầy có còn nhớ tới mình không ? . Tuyền cứ thế ngồi trầm ngâm nhìn ra đường phố đang mỗi lúc mỗi thưa thớt bóng xe qua lại cho Tuyền chìm dần vào một thời hoa mộng đã trôi qua ...



...

Vào ngày đó thầy Viên đã là thầy giáo đi dạy học và quen biết anh của Tuyền . Tiếng "thầy" chỉ gọi để trêu thầy thôi chứ thực ra bạn của anh mình thì chỉ gọi là anh thôi và ngoài anh Viên ra còn có anh Trọng nữa thường đến nhà Tuyền chơi . Tuyền lúc đó vừa lên trung học được anh Viên cuối tuần kèm thêm về môn toán nên Tuyền luôn là học sinh giỏi toán toàn trường . Có một điều Tuyền ngu ngơ không bao giờ biết cái vẻ thánh thiện của mình đã lọt vào giấc mơ của hai người đàn ông bạn của anh mình . Những mối tình thầm lặng và đầy thơ mộng đó chỉ thể hiện qua những gói kẹo ô mai qua những ly sinh tố thì làm sao ai có thể hiểu được . Và rồi hai người bạn đã cao thượng hy sinh nhường nhịn cho nhau . Anh Viên đành làm người ra đi mang theo tình yêu đầu đời tự nguyện hiến dâng cho cô bé Tuyền tuổi mới 15 , âm thầm và đau khổ cho kẻ ở lại được toại nguyện . Nhưng trong tình cảm đâu ai có thể làm được theo điều mình mong muốn , cuối cùng thì anh Trọng cũng lập gia đình nhưng cô dâu không phải là Tuyền . Người ra đi như muốn vùi sâu lãng quên nên đã biệt vô âm tín .

Thời gian không chờ đợi được ai rồi Tuyền cũng đã lớn và phải thành gia thất như nguyện ước của cha mẹ , mặc dầu trong lòng hình bóng của Viên vẫn chưa hề nhạt nhòa ... Đất nước trong những ngày tang thương hấp hối , Tuyền chỉ có nghe rất mơ hồ về Viên là anh chọn con đường đi vào binh nghiệp , đã lập gia đình và về sau đó thì được biết anh may mắn định cư ở một nơi nào đó trên thế giới . Mối tình đầu chưa một lần chớm nở đã vội chết non yểu không ai ngờ ...



...



Tuyền đọc số phôn của người chủ bút tập san nhiều lần và thu hết can đảm để gọi với tâm trạng nửa vời nửa mong sẽ liên lạc được với Viên , nửa nghĩ không gặp cũng đành như một nỗi buồn đã chôn giấu không muốn đào xới ra chi nữa . Và một lần nữa tiếng phôn kia đã gõ trúng cửa của định mệnh . Tuyền có được số phôn của Viên không mấy khó khăn bởi viên bây giờ cũng là một người được sự nể nang của một số người đang chờ đợi để được đọc những cuốn sách dưới ngòi bút của một nhà văn học . Tuyền hồi hộp và bằng một sự cố gắng can đảm để gọi cho Viên . Đường giây bên kia hỏi lại khi nghe Tuyền nói là học trò của Thầy

_ mà cô là học trò nhưng phải cho tôi biết trường nào mới hy vọng nhớ ra

Tuyền đang bối rối thực sự khi muốn mang lại cho Viên một bất ngờ nhưng không sao mở lời được và cuối cùng chỉ cho địa chỉ của hộp thư với giọng nói hấp tấp

_ thầy cứ liên lạc ở đây thì sẽ biết là ai



Và tối hôm đó ngồi trước màn hình Tuyền đã cảm động đến rơi nước mắt với những dòng chữ của Viên , thì ra giọng nói của Tuyền qua bao nhiêu năm vẫn mãi nằm trong ký ức của Viên chưa bao giờ nhạt nhòa . Viên đã gửi một bài thơ làm cho Tuyền đã lâu với cái tựa rất thơ là " Ngày Xưa Nguyễn T..." . Nôi dung bài thơ thật quá rỏ ràng là làm cho Tuyền chứ không ai vào đây được .

Tuyền cảm thấy xót xa quá và đã tự nói với mình ... cuối cùng rồi thì chúng ta cũng đã tìm thấy nhau , dòng sông đã chia nhánh và anh đã có một đời riêng yên ấm , em xin anh đừng gây nên một sự xáo trộn nào nữa không cần thiết . Chúng ta đã đau khổ đã gần xong một kiếp người rồi , định mệnh cho ta tìm gặp lại chẳng qua chỉ để cho chúng ta cởi bỏ nhưng khúc mắc của ngày xưa để đừng buồn về nhau . Thỉnh thoảng cho nhau một lời thăm hỏi , cho nhau một bài thơ để cuối đời làm mềm đôi chút cằn cổi trong tâm hồn đối với em là quá hạnh phúc ...



Lá thư thứ hai , Viên viết " người làm anh khổ suốt đời " ,rồi lá thư thứ ba " anh yêu em tới chết !..." với một thứ tình yêu như ngọn lửa ngấm ngầm dưới ngọn núi hỏa diệm sơn liệu có thể bùng nổ lên không !?

Câu hỏi này tôi cũng tự đặt ra cho mình nếu như mình là nhân vật Tuyền , có nên bắt chước như nhà thơ Đinh Hùng là " xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn ? " không ? . Liệu Tuyền có đủ mệt mỏi để không còn dấn thân vào một thứ tình yêu không lối thoát !?



Tình yêu luôn luôn là một ẩn số khó để giải đáp nỗi có phải không !?





Mầu Hoa Khế

Feb-2012

Friday, February 24, 2012

Chị và Em





Mở bừng mắt nhìn qua khung cửa , chao ơi nắng hôm nay rực rỡ quá đâu thể trốn trong nhà mãi được , phải đi ra ngoài không thôi thì người ngợm bị mốc meo hết . Để coi ngày mai cuối tuần đi chợ trời nhỏ ? hay đi đâu đây ? . Chợ trời mà không có cô em gái cùng đi thì chán lắm , cô em tôi là chuyên gia đi sưu tầm " đồ cổ " , nhiều lần thấy cô em bỏ ra cả trăm bạc để mua mấy cái bì thư cũ và mấy tấm hình của những người xa lạ đã chết cách đây cả mấy chục năm hoặc mấy đứa bé xinh xắn nếu tính bằng thời gian có còn sống thì đã ngoài 90 năm làm tôi cứ tiếc tiền hùi hụi .

Cái thú vui sao mà lạ lùng quá , có hôm tôi đứng trước một mớ đồ trang sức nhìn chả thấy hợp nhản cái nào cả , vậy mà cô em chỉ nhón 1 cái cài áo bằng loại nhựa tầm thường vậy khi về vào in-tờ-net thì thú vị khi biết món đồ chỉ mua 1 đồng có giá trị tới hơn 300 đồng , bởi đây là món đồ không còn sản xuất nữa và coi như rất hiếm quí bởi sự giới hạn của nó .Cho nên mỗi lần như thế thì tôi gọi là " trúng mánh " . Cô em tôi có một căn phòng mỗi khi tôi ghé chơi , tôi hay ngồi yên lặng để ngắm nhìn từng món đồ và ghẹo cô em là " cổ vật " . Có những món tôi nhìn thật lâu và trong đầu óc như nhìn thấy cả thời gian đóng bụi của nó , rồi tôi cứ hay nghĩ ngợi biết bao bàn tay đã chạm vào ? món đồ sao cũng giống như thân phận của một con người trôi dạt qua biết bao thăng trầm !? , tôi cứ thế cầm lên vuốt ve hết cái này sang cái kia rồi trầm ngâm trong căn phòng nhiều khi mất đi hết mấy tiếng đồng hồ . Thảo nào mà em gái của tôi cứ luôn đam mê đi tìm tòi .

Tôi mừng cho em vì con người ai cũng có một sự đam mê , thú vui của em thực sự cũng khá tốn một mớ tiền để sưu tầm . Em bảo thay vì như những người khác mang tiền đi uống bia uống rượu hoặc đi chơi bài bạc thì mang tiền đi mua những thứ mà em thích cái giá còn quá rẻ . Tôi cười nói với em " nay mai mi chết thì mấy đứa con không biết giá trị mang ra bán tống bán tháo cho sạch nhà cửa thì uổng lắm " . Em cười và cho biết rất siêng năng để ngồi tỉ mỉ ghi lên món đồ để đánh giá là bao nhiêu tiền bởi con người thì sống nay chết mai đâu ai dám bảo đảm hôm nay lái xe ra đường đầy sự bất trắc nguy hiểm mà hứa hẹn sẽ về lại nhà đúng như mình mong muốn !?.


Chính vì những ý nghĩ đó mà chị em chúng tôi có một lối sống rất lạc quan , chị em nhà tôi đông nên thường hẹn hò cuối tuần để cùng nhau đi rong chơi , nghĩ cũng thật hên vì mấy đức ông chồng rất hiểu chuyện và họ nhìn thấy mấy chị em tuổi ai cũng đã lớn mà vẫn luôn quấn quít bên nhau , điều này tôi đọc thấy trong mắt của họ rất trìu mến khi nhìn chị em chúng tôi mỗi khi gia đình có tiệc tùng tập họp . Có những buổi sáng cuối tuần đã thấy 9 giờ sáng bét mà chưa nghe mấy tiếng phôn reo lên in ỏi thì chồng của cô em bảo " ủa sao chưa thấy " người yêu" em gọi ? " . chữ " người yêu " là ám thị cho tôi . Rồi cậu em rễ khác bảo " đã hẹn hò ở đâu chưa để anh chở em tới ? " vv và vv . Bọn họ nói về chị em của chúng tôi rất trìu mến và biết thông cảm khi chúng tôi tuyên bố hóm hỉnh " hôm nay là ngày của chị em " . Kể ra thì cũng hơi "ăn hiếp" mấy ông chồng nhưng nghĩ đã sống mấy chục năm với nhau , nói thiệt nhìn mặt nhau hoài ngán chết , nên kiếm chuyện để có cớ mà nhớ về nhau , ví như chị em đi dung dăng hơi lâu thì có đứa phải chạnh lòng để thốt lên " không biết trưa nay cha con nó ăn cái gì ? " , còn đứa khác thì mừng rỡ cầm món đồ lên và nói là " ổng xã em thích cái này mà mãi giờ mới thấy " . Bởi vậy mới nói giữa những người bạn đời phải biết nghĩ cho nhau để làm cho đời sống lứa đôi mỗi ngày thêm sinh động chứ không sẽ bị nhàm chán khi nhìn thấy ngày nào cũng như ngày nấy , đâu phải khi lập gia đình thì phải biến thành một người khác ?để rồi nhạt nhẻo với anh em ruột thịt ? . Cho dầu chị em đi cùng với nhau để tự do cười đùa thoải mái đôi ba giây phút nhưng rồi trong đầu thì hình bóng của mái gia đình vẫn luôn vững chắc như cái cột trụ kình thiên của ông Tề Thiên Đại Thánh đó mà .


... Rồi phôn lại reo lên đã hơn 11 giờ trưa , cũng vừa lúc tôi ngồi gõ xong bài viết cho sáng thứ bảy ... à tôi quên cuối tuần này chị em chúng tôi đã có chương trình cho buổi ăn tối rồi hẹn nhau đi xem phim , nếu hẹn hò nghiêng về buổi tối thì không ngại mời luôn mấy ông chồng tham dự cho thêm huyên náo . Tuổi trẻ đã qua đi , nhưng hình bóng của tuổi trẻ luôn hiện diện trong cuộc sống của chị em chúng tôi và có được điều này tôi luôn cám ơn những người chồng thật hiểu biết và thật đáng yêu của các em tôi ...




MầuHoa Khế
Feb-2012

Sunday, February 19, 2012

Những cảm nghĩ rời





Hình như tôi mới nói với ai là " thời gian bên này qua mau lắm " phải nói qua nhanh tới tới độ là không còn phân biệt ra ở mấu thời gian nào để xác định cho buổi sáng , buổi trưa , buổi chiều và chỉ có buổi tối mới là khẳng định bởi những ngọn đèn được hắt ra từ những vuông cửa sổ .Những ngọn đèn được thắp sáng trong mỗi căn nhà và trong những căn nhà đó dứt khoát sẽ có những câu chuyện không hề giống nhau . Ánh sáng xua lùi đi bóng tối , ánh sáng lung linh thêm tình yêu , nhưng ánh sáng sẽ không làm vơi đi những u buồn và không hề chiếu sáng nổi trong một tâm hồn đang chứa đầy bóng tối của sự khổ đau .


Tôi đang ngồi trong căn phòng đầy ánh sáng nhưng sao tâm trạng như bị bao phủ lấy một tấm màn đen , sâu hun hút . Yên lặng quá đến nghe rất rõ ràng cả tiếng thở dài mà tôi đang cố nén lấy chận đứng nơi cổ họng với sự cương quyết không để cho mình rơi rụng xuống như những chiếc lá đang buông mình ở phía ngoài kia . Có phải tôi đang mang chứng bệnh tâm lý phân liệt , một con người đang phân ra thật nhiều nhân cách !?...giống như diễn viên trên sân khấu mỗi tuồng thủ diễn mỗi vai trò khác nhau ? .Chắc có ai đó đang cười tôi ? Nhưng nếu quả thật như vậy thì tôi cũng cảm thấy mừng vì hình như tôi chưa bao giờ thủ diễn cái vai trò dưới sự đạo diễn của một con rắn độc nằm giữa trái tim .


Cô bạn tôi thốt ra khi đọc một đoản văn của tôi " lãng mạn , cứ mãi thế nhé ...tui cạn vốn rồi ..." . Tôi đọc và cười ha hả rồi lầm bầm " bạn tưởng vốn tui còn sao !? " bởi đó chỉ là những hình ảnh đã thuộc về quá khứ , đã phôi pha và đã tàn tro . Trí óc con người thật kỳ diệu có khi tưởng như chẳng nhớ được một điều gì , rồi có khi lại nhớ như đang ngồi trước một tấm màn hình mở mắt thật to để thâu lại toàn bộ từ hình ảnh cho tới những cảm xúc rung động tưởng đã bị đóng băng im lìm như một nỗi chết .


Điều tôi vui và thấy mình thật hạnh phúc khi nhận được những lời nhắn từ những người đọc âm thầm đã cổ võ cho tôi . Tôi có một số đọc giả dành riêng cho tôi những cảm tình qua lối viết của tôi . Đây cũng là một động lực rất lớn giúp tôi ngồi trước màn hình và bàn phím để trãi bày những tâm sự qua những con chữ . Phải cám ơn người bạn thời trung học , cô ta đã làm được điều cô ta mong ước khi hai đứa cùng ngồi chung dưới một mái trường . Học cùng ban C và tôi rất hãnh diện khi bạn mình đã trở thành một nhà văn . Riêng tôi thì nghĩ mỗi con người đều có những tao ngộ không bị trùng lấp , giấc mơ thì ai cũng có và đều quan trọng là biết sự giới hạn của bản thân mình . Cho tôi cám ơn bạn nhé , ít ra từ nơi bạn tôi đã biết làm cho cuộc sống của mình không bị đơn điệu . Viết là một cách để cho khỏi bị bệnh mất trí nhớ và tôi đã làm được điều này .


Dưới những ngọn đèn tỏa sáng là một thế giới riêng tư đầy những tâm trạng rất con người và những đề tài để viết về những tâm trạng đó tôi nghĩ sẽ không bao giờ có thể cạn . Hôm nay tôi bắt chước một người bạn để trả lời cho chính mình khi cũng tự chính mình đặt ra câu hỏi .


...tại sao tôi Viết !?...


Khế -Mưa Phố Núi

Monday, February 6, 2012

Con Sóng

Hình như khi tuổi đời càng lớn thì tâm hồn bỗng trở nên dịu dàng hơn và có những nụ cười vui như trẻ con . Cuộc sống khi được tái sinh ra làm kiếp người hầu như ai cũng đều phải lướt đi trên muôn ngàn con sóng gió mà cuộc đời chính là một đại dương mênh mông không thấy bờ bến . Những con sóng vút cao cho những niềm khát vọng trong một thân xác tươi trẻ , con sóng hung hản cấu cào với những tham vọng chất ngất và rồi cũng có những con sóng an phận lặng lờ theo ngày tháng nhẹ trôi . Đại dương xanh thẳm muôn trùng , cuộc đời luân chuyển bằng những sự tiếp nối rạch ròi .

Có một lời ca ví von thật vô cùng thú vị khi muốn diển tả sự nhớ nhung đến " con sóng bạc đầu " .Hình ảnh thật đẹp mỗi khi tôi có dịp đi về miền biển để được ngồi lặng yên nhìn ra biển khơi để thả hồn say mê theo dõi từng con sóng chìm nổi dạt xô . Tôi rất yêu biển nhất là vào những buổi sáng tinh mơ . Kỷ niệm khi cùng cô bạn thân chọn một tuần lễ nghĩ ở Mũi Né . Ở Mỹ tôi chọn về vào mùa mưa nên khí hậu rất lạnh , hai đứa đưa nhau đi dạo dọc theo bờ biển dài . Trên bải cát trắng mịn hầu như chỉ in dấu những bước chân của chúng tôi . Tôi nhìn thấy trong mắt bạn một màu xanh của biển với nỗi ước vọng được giấu kín trong đó và ước vọng qua bên kia bờ đại dương của bạn tôi đã thực hiện trong tầm tay .

Tôi cũng yêu mưa khi ngồi trên chuyến xe lửa để ra thăm Huế , tôi về lại căn nhà trong Thành Nội có người O đã già và gầy yếu , có hai cây khế cũng già theo tuổi của tôi . Đêm trong Thành Nội với không gian yên lặng u buồn như những ngày tháng trước khi tôi rời xa . Tôi ra đi để đành đoạn cho người ở lại với mối tình đầu vẫn còn mãi thơm ngát mùi hương hoa ngọc lan giấu kín trong trang vở học trò .


Sáng ra cơn mưa dần nhẹ hạt tôi cùng gia đình đi thăm lại quê hương Quảng Trị . Xe chạy ngang qua ngôi trường Bồ Đề , ngôi trường đã sụp đổ hoàn toàn chỉ còn giử lại một tấm vách loang lổ đầy vết đạn . Nơi mảnh đất đó đã có một thời chị tôi nổi tiếng là hoa khôi của trường . Cái vẻ đẹp mong manh nhưng sương khói chỉ có trong những câu chuyện liêu trai , cho nên chị tôi đã qua đời rất sớm và hai câu thơ chị tôi yêu thích đã họa vào số mệnh cũng nên " Mỹ nhân tự cổ như danh tướng , bất hứa nhân gian kiến bạch đầu " . Khi về tới quê ngoại đường nhỏ xe không vào được , tôi vén ống quần lội qua mương sình lầy để vô tận nhà của người thân .

Khi tôi đứng rửa chân bên chiếc giếng cạn những bông hoa cau trắng rơi xuống trên mặt nước , tôi nhìn thấy tôi - cô bé ngây thơ tội nghiệp với căn bệnh trầm kha ngày nào . Tôi đưa tay cầm sợi dây rung mạnh để cho cái gầu múc đong đầy nước rồi kéo lên , mặt nước bị đọng chao thành từng lượn sóng nhẹ êm ái như đời sống của người dân nơi đây . Xa ngút tầm nhìn của tôi nơi đó có một hàng cây cao được trồng xoay bằng một vòng tròn và trong cái vòng tròn bằng những bóng cây tỏa mát là những ngôi mộ của tổ tiên tôi . Lòng tôi bỗng nhiên nhẹ như mây bởi cuối cùng rồi tôi cũng sẽ nằm xuống dưới mặt đất kia thật hồn nhiên như tuổi thơ .


...Thỉnh thoảng có những phút giây giống như sáng hôm nay tôi vẫn luôn bâng khuâng nghĩ con sóng nào đã đưa tôi đi rất xa ...rất xa . Con sóng tới lúc cũng phải dạt vô bờ . Đại dương vẫn luôn mang sức hút đầy bí hiểm . Đời sống cũng kỳ lạ với những đổi thay ... con sóng của tôi cũng đã bạc đầu và trước khi vỡ vụn tan vào đại dương tôi thật vô cùng cám ơn những niềm vui từ nơi những người bạn mang đến . Nụ cười đâu phải là cái dễ tìm khi trong lòng chứa đầy sự ganh tị và ích kỷ .

Mầu Hoa Khế
Feb-2012