
CÓ MỘT LẦN
Có một lần đã trở thành huyền thoại
Đường sương bay áo trắng xóa góc trời
Phút ngậm ngùi khi gương mặt bôi vôi
Lời tha thiết đóng băng thành phiến thạch
Cuộc tình tàn vết rong rêu trên vách
Vẫn còn đây dù xa cách mảnh đời
Tóc xõa dài đếm từng sợi buông lơi
Làm sao trả nợ đã vay tiền kiếp !?...
Ta vẫn đi đường song hành nối tiếp
Điểm cuối cùng là khoảng trống mênh mông
Như biển khơi lấp lánh ánh cầu vồng
Chân trời tím mang sắc màu tuyệt vọng
Hãy ngủ yên một tháng giêng xa vắng
Phút tình cờ chìm đắm cả hồn thơ
Mộng tường vi đã ngăn cách đôi bờ
Ngày vọng tưởng hương dã quì vàng úa ...
MầuHoaKhế Aug2007
