Thursday, April 8, 2010

Ký Ức Đau



Mầu Hoa Khế

Đêm vẫn nghe đau một cơn mơ
Vết thương thời gian chưa xoá mờ
Đại lộ kinh hoàng bao xác chết
Mắt mở to trừng mắt cứng đơ

Máu đổ từng dòng chảy thành sông
Đạn réo theo chân bước đường cùng
Bom dội lên bao người vô tội
Cày nát tan hoang thân tả tơi

Con đường định mệnh mất chị tôi
Chị ơi tay em đã rã rời
Chút sức hơi tàn đành ngã gục
Gió bụi tung mù tiếng đạn rơi

Tiếng thét bé thơ đòi khát sửa
Mẹ nằm chết cứng như cơn mơ
Cha gào bật máu theo dòng lệ
Đất thảm trời sầu thấu cho chưa


Đất nước không còn nghe tiếng súng
Sao lặng trong đêm tiếng côn trùng
Rúc rĩa trong hồn vết thương cũ
Làm sao khép miệng nỗi buồn chung !?

Làm sao xua hết màn u tối
Của ký ức đau đớn tận cùng
Tháng tư về giữa tim cằn cỗi
Vết chém hằn sâu vẫn lạnh lùng

Mầu Hoa Khế Apr.2010