
Anh ở đó sao xa em diệu vợi
Như thủy triều dạt sóng biệt mù khơi
Em loài chim bói cá cánh rã rời
Ôm giọt nắng cuối trời rơi tuyệt vọng
Có phải tình chỉ là cơn ảo mộng
Xòe bàn tay từng đường chỉ rối mờ
Lời hẹn ước sao tình cứ bơ vơ
Đêm thổn thức lời tự tình trên gối
Mắt anh đó nhìn em thêm bối rối
Dáng phiêu bồng của một thuở yêu thương
Tình còn đây sao như là khói sương
Như cơn gió bay theo trời muôn hướng
Anh ở đó ngàn trùng dương xa thẳm
Đêm sóng gào tiếng vọng tự trăm năm
Lời thơ sầu mang giọt đắng ăn năn
Yêu thương đó đã nằm trong đau khổ
Lời thơ vẫn vờn quanh đời khốn đốn
Em van anh tình buồn tận tâm hồn
Tóc mây dài sầu nhuộm tím hoàng hôn
Trong yên lặng nhìn chiều đi hấp hối
Và như thế tình muộn màng có lẻ
Bến sông đời một kẻ khóc đêm trăng
Nhỏ từng giọt tương tư hằn sâu kín
Bật tiếng lòng gọi khẽ cố nhân ơi !!!...
MầuHoaKhế May2008
