Thursday, April 1, 2010

hương thầm




Bên đó thời gian đang ngủ say
Bên ta trời thắp sáng lên ngày
Sầu vương ánh mắt xa vời vợi
Tình giờ như cánh vạc vụt bay

Tịch lặng sương khuya mờ giăng giăng
Ướt đẫm hồn ta nỗi đau hằn
Quỳnh hoa cánh trắng trong đêm tối
Thoảng nhẹ hương thầm gợi xa xăm

Lâu lắm vườn thơ chẳng ghé thăm
Cổng sầu tơ nhện phủ im nằm
Mực cạn bút nghiêng hồn mù tối
Lời thơ bỗng nghẹn chữ đơn côi

Mà thôi ta hãy cố mà quên
Lời thơ người quá đổi êm đềm
Tình ta như giọt sương mai sớm
Một thoáng hương Quỳnh say dịu êm

Xin để cho ta giấc ngủ yên
Đừng lay ta dậy với chao nghiêng
Để hồn run rẩy bao xao xuyến
Giả biệt tình mê đã muộn phiền ...


Mầu Hoa Khế