Saturday, April 24, 2010

NGÀY THỨ 7





Nắng đang chiếu hắt vào khung cửa kiếng , nắng sau những cơn mưa hình như rực rỡ và chói chan hơn . Thứ 7 là ngày dành cho những người có đôi có cặp , cho những buổi hẹn hò , quấn quít để tháp thêm đôi cánh cho tình yêu được bay vút lên cao . Trong cuộc sống không có ai lại không có cho mình những ngày thứ 7 thần tiên cùng đi theo từng bước chân của những tháng năm từng biết yêu thương .

Ngày đó khi tôi bất chợt nhìn thấy hình ảnh của một người lính trẻ trở về đi giữa phố phường cô đơn thì cõi lòng của một con bé tuổi vừa mới lớn cũng cảm thấy se thắt u buồn . Rồi những hình ảnh từng đôi từng cặp ,sắc màu áo xanh của lá trận còn vướng bụi hành quân đi bên cô nữ sinh áo dài màu trắng tóc mây dài bay bay trong ngọn gió đầu mùa đông , cũng cho tôi một cảm giác lo sợ bất an , sợ cái hình ảnh đáng yêu đó sẽ bị tan nhoè khi cuộc chiến đang đi vào giai đoạn khốc liệt ,để rồi được thay vào đó chiếc áo dài màu đen của một người thiếu phụ trẻ và trên mái tóc mây dài kia sẽ chít một màu tang trắng lạnh người .

Tuổi đời tôi lớn lên theo cùng chiến tranh đang kéo dài trên quê hương và theo thời gian tôi đã có thật nhiều những ngày thứ 7 . Nhưng mãi mãi trong tâm hồn của tôi những ngày thứ 7 giữa thành phố Sài Gòn ngày xưa , hình ảnh của những người lính Việt Nam Cọng Hoà trong những bộ đồ của các binh chủng khác nhau xuất hiện trên đường phố đi bên cạnh người thân , người yêu và bạn bè . Nhìn họ hôm nay bình yên trở về , nhưng còn ngày mai !? những ngày thứ 7 kế tiếp sẽ ra sao !? . Tôi không dám nghỉ tiếp những điều khi những người lính vẫn còn mang nặng trách nhiệm bảo vệ quê hương . Tôi chỉ biết âm thầm cầu xin cho quê hương yên bình để những hình ảnh đó luôn được sống động màu sắc đừng như những tấm hình úa màu vàng vọt của thời gian ...

...

Từ lúc tôi làm người lưu vong , sống trên một đất nước xa lạ tôi đã không hề có cho mình những ngày thứ 7 vui vẻ như bao nhiêu người khác . Tôi như bị ám ảnh một nỗi buồn chua xót tận tâm hồn . Hôm nay là ngày thứ 7 , nơi đây tháng ngày qua vun vút sẽ còn cho tôi thêm bao nhiêu ngày thứ 7 nữa !? để cho tôi được nhắm mắt mang theo những ngày thứ 7 giữa thành phố Sài Gòn , mang theo những hình ảnh của những người lính vĩnh viễn kiêu hùng giữa trái tim của tôi ...


Mầu Hoa Khế Apr 24.2010