
Thuở mắt tím tóc xoã dài theo gió
aó học trò rơi lấm tấm mưa bay
tay ôm cặp tay nắm đôi vạt aó
hồn nhiên vui theo tập vở tháng ngày
Bạn lớp trưởng tôi nhỏ lười việc học
mộng mơ ngoài cửa lớp thả hồn thơ
giờ đại số tôi gần như muốn khóc
giờ luận văn bạn ngớ ngẩn tìm vần
Toán bạn đứng làm học sinh xuất sắc
việt văn tôi chẳng thua kém bạn đâu
hai tâm hồn như mặt trăng , mặt trời
lại thân thiết hơn tình thương ruột thịt
Tuổi học trò lớn dần theo ngày tháng
từ giã trường với phấn trắng bảng đen
aó màu tím thay cho màu lụa trắng
bạn và tôi càng khắn khít nhiều thêm
Đời cơm aó bạn cùng tôi tần tảo
xẻ chia nhau từng hạt muối cọng dưa
xẻ chia nhau những đêm về áo não
lời thế nhân như bão táp mưa giông
Rồi một ngày an bày của mệnh số
đứa ra đi đứa ở lại quê nhà
hai đứa khóc như chim xa lìa tổ
phút tiển đưa môi mím, mắt lệ nhoà
Mười năm rồi tin bạn đã vắng xa
tôi xứ lạ aó cơm mờ đôi mắt
thư gửi đi không hồi âm trả lại
bạn tôi ơi cánh chim biệt xa xăm !
Ngày trở lại Sài Gòn mưa hay nắng
tìm bạn khắp cùng ngỏ hẹp tối đen
bạn tôi đây ngồi quán vắng chợ đêm
dăm chiếc ghế kiếm đồng lời dè sẻn
Tôi đứng lặng giữa dòng đời buồn tẻ
bạn tôi cười ngạo nghể lệ tuôn rơi
phút hội ngộ biết bao lời kể lễ
mắt nhìn nhau ấm lại một góc trời ...
MầuHoakhế, 2005
