Friday, November 6, 2009

Mầu Tháng Giêng


Mầu Tháng Giêng


Ba ơi ...mình về Quảng Trị nghe Ba
Chuyến tàu đưa ta thăm lại quê nhà
Qua đèo Hải Vân mây bay trắng xóa
Ga Huế một chiều mưa phủ ngang qua

Căn nhà O nghèo chen trong Thành Nội
Mái ngói bây chừ chắc đã cong queo
Khóm dậu rào thưa đùn bao nhiêu mọt
Cây khế xanh rờn thuở nhỏ leo trèo

Đêm soi đỉnh mùng ngọn đèn leo lét
Bóng Ngọai lom khom sen cắt cúng rằm
Hàng rào trước ngỏ Mạ phơi áo rét
Lo lắng tháng giêng trời giá lạnh căm

Hai mươi năm qua nhớ quê xa ngái
Tiếng Ba thở dài mắt cứ nhìn ra
Mưa chi da diết mưa tuôn xối xả
Đêm vẫn âm thầm vang đọng âm ba

Có lẽ trời thương không phụ lòng Ba
Nên sáng hôm sau nắng sớm chói lòa
Lên chuyến xe đầu lướt ra thành phố
Đường xá lùi dần hương rạ thơm khô

Quảng Trị đây rồi ...con níu tay Ba
Mình cứ ngược xuôi tìm lại đất nhà
Thiên hạ ngó nhìn bao con mắt lạ
Con muốn khóc òa ...quê bỗng lạ xa

Qua cây cầu khỉ bắc vô nhà Ngoại
Mái tranh mục nát nhà cửa tan hoang
Hàng cau còn đó vươn cao thoai thoải
Hoa rụng giếng trong lóng lánh nắng vàng

Ba ơi! đi thăm mộ Ngoại nghe Ba
Cậu đã mang dời về trong Ngô Xá
Để ấm khói hương cùng chung mồ mã
Tổ Tiên yên nằm qua cuộc phong ba

Trên đôi má Ba hai dòng lệ chảy
Bất hiếu bao năm lòng dạ héo gầy
Một nén hương trầm hiển linh về thấy
Triệu Phong , Đại Hào núm ruột là đây

Quê nhà đất cày vẫn lên đá sỏi
Bát cơm hẩm thiu độn sắn ngô khoai
Bao năm viễn xứ hồn Ba mệt mỏi
Vẫn cứ mơ về tắm lội sông quê

Ba ơi ...
Con uống quen rồi nước sông Thạch Hãn
Nên tiếng muôn đời nằng nặng thổ âm
Vẫn đi mô rứa ...về bên ni ...bên nớ ...
Đứng giữa xứ người nghe ấm tình thân


Ngô Ái Loan, Apr /09