
thu vàng chiếc lá
Tôi rất sợ sự vắng lặng của mùa đông
nỗi trầm uất ngậm đắng ,tiếng cười dòn đau ...
và đối diện thời gian rơi rụng
gớm ghiếc loài sâu, ẩn mình trong lá biếc
để nụ hôn tha thiết
đâu biết tháng ngày ...
tàn rữa phôi pha
tôi cũng mơ hồ
rồi chợt nhận ra
trong chiếc gương soi, bóng mình lạ quá
tôi bỗng thấy gương mặt anh ...
bôi vôi trắng xoá
lời nói yêu thương thần chú , quỉ ma
để trái tim tôi cứ mãi thật thà
chở dối trá bằng linh hồn ngoan đạo
tôi vì yêu vác trên lưng thánh giá
chúa trên cao chắc cũng xót thương
tôi mù loà bước lạc giữa trần gian
gào khản giọng, chỉ âm vang vọng lại
anh là mùa thu mơ màng ...
để tình tôi yêu vàng chiếc lá
dấu tích thuở nao`...vời vợi trôi xa !!!...
mưaphốnúi,06/09
