
CÔ BÉ CHÂN TRẦN VÀ CHIẾC GIỎ THƠ
Có cô bé chân trần hồn muôn thuở
Ôm giỏ mây vụn dại nhặt thơ tình
Trong vườn ai thơ huyển hoặc lung linh
Cô bé nhặt luôn tim mình thổn thức
Thơ tình trãi rơi dài trên cỏ mượt
Ôm đầy tay rồi mơ ước vu vơ
Bỗng nhiệm mầu tình ghé đến tình cờ
Cô ngơ ngác cửa thiên đường hé mở
Rồi yêu thương... rồi lạnh lùng quay bước
Cô bé khờ ôm vết xước trong tim
Giữa dòng sông bao sóng gió nổi chìm
Tình vụng dại đã nằm im khô héo
Ánh mặt trời theo hàng cây xiêu vẹo
Cô bé giờ đây... ngồi nhặt bọt bèo !!!...
mưaphốnúi
