Saturday, November 7, 2009

NGỜ VỰC


NGỜ VỰC

tôi cứ luôn ngờ vực
thế giới ngày hôm nay
tình yêu sao có thực
giữa nhịp đời cuồng quay

thôi thì tôi cứ say
ngày thì dài vô tận
nhíu lấy đôi chân mày
trái tim hoài phân vân

người ta bảo yêu tôi
tôi cười nụ bâng khuâng
có thật không hở trời
khi tuổi người xanh tươi

này hỡi chàng tuổi trẻ
ngang tàng nhìn cuộc đời
dẫm đạp lên ước lệ
xếp đạo đức ngăn đôi

vượt qua lằn biên giới
tiếng yêu nói trên môi
rạch ròi và bướng bỉnh
tuổi của người và tôi

tôi có gì để mất !?
một thời đã trôi qua
tôi có gì để cho
ngoài bóng chiều qua ngỏ

tôi mở to đôi mắt
nghiêng mái tóc thật dài
nhìn kỷ đi "cậu nhóc "
những sợi bạc vươn vai


mưaphốnúi ,Jan/09