Friday, November 6, 2009

HUẾ


HUẾ

Mấy hôm nay lòng cứ như tuổi 20 , mấy O cứ rúc rích gửi email cho nhau . Huế trong chúng ta đã quá xa nửa vòng trái đất ,Huế bỗng thật gần từ những tâm hồn nhẹ như tơ , mỏng như sương .
Huế của một người là những con đường phượng bay có bước chân ai thầm lặng theo sau .
Huế của ai đó là một sớm mai bàng bạc trên giòng Hương Giang ,đạp xe qua cầu Trường Tiền để đến nơi hẹn hò .
Huế của mùa sen trắng tinh khiết ngan ngát hương thơm e thẹn để tay ai cài lên tóc mây bên hồ Tịnh Tâm .

Riêng Huế của tôi là sân chùa Từ Hiếu có hai cây hoa ngọc lan thêu trắng trên mái ngói đỏ cong . Tôi áo lụa trắng , tóc thề buông xuống lưng cho đôi mắt anh cứ ngẩn ngơ nhìn theo. Anh ngập ngừng mang tặng , cô thiếu nữ 17 tuổi mặt ngượng đỏ hồng như cánh sen dưới đài Phật Tổ , líu ríu nhận lấy những bông hoa ngọc lan toả nhẹ trong khói trầm bay . Anh đứng cạnh chấp tay khấn nguyện , ước làm sao quen được người mơ . Tôi giấu nụ cười sau làn tóc mây ... "người chi mà gan rứa, Mệ đang đứng nơi tề ".
Rồi một buổi tan trường dáng ai đứng ngóng " ui chao ơi, run răng mà run vô hậu " . Tình chỉ là mắt nhìn , tình chỉ là những bài thơ , tình chưa lần hò hẹn thì ...
Một sáng mùa đông , có người rời bỏ Huế mà đi , ở hàng ghế chờ trong sân bay anh gục đầu đôi mắt đỏ hoe, em áo dài xanh màu hy vọng vậy mà bỏ đi cho tình chết mỏi mòn . Em thắp lên đôi cánh bay đi , mang theo Huế của hai mùa mưa nắng , mang theo hình bóng anh mãi mãi không phai . Người con trai Quốc Học tóc lộng gió bay , tiếng guitar non nớt một thời, vẫn rung lên trong tâm hồn em những nốt nhạc tình yêu đầu đời .Huế của tôi , Huế của anh , Huế của chúng ta . Đâu có nơi nào đẹp hơn nữa có phải không anh !?...

mưaphốnúi ,Oct,08/09