
VỖ VỀ
hãy lại đây yêu dấu
dòng sông đêm huyền thoại
anh ngồi chờ bước chân
khoảng trống mênh mông
phải chăng là ảo mộng !?!
những giọt rượu nồng ấm
kẻo đôi tay giá buốt
khi ôm em lần đầu
và trong ánh mắt u sầu ...
mang theo cả mùa ngâu
hãy lại đây !... yêu dấu
quên đi một tháng giêng
đã lạnh lùng quay gót
em ngước nhìn màu trăng rất ngọt
nhưng đêm nay ... ngày mai sẽ là quá khứ
đã xa xôi ... chắc cũng phôi pha
hãy dựa vào vai anh
mà nghe mùa xuân quanh đây
anh vỗ về con tim yếu đuối
đã rách nát tả tơi !
một tháng giêng xưa ... nguyền rũa
bờ lưng rộng thênh thang
sẽ cõng em qua suối
qua bạt ngàn gió nổi
tiếng em cười khúc khích
vang dội một ngày im
hãy ôm chặt lấy nhau
thế giới đang đổi thay sắc mau
tình yêu là hơi thở ...
mỗi phút giây được thấy ánh mặt trời
thấy cả thiên thu chờ đợi ...
hãy để tháng giêng xưa
trên chiếc lá mục rữa thời gian
theo dòng định mệnh cuốn trôi xa
nước mắt không còn nhạt nhòa
và giấc ngủ bình an
nồng nàn em gối mộng ...
Ngô Ái Loan
