Saturday, November 7, 2009

Ghen

Người bạn thời trung học :
Sống ở Paris độc thân .

Cô vợ :
Có chồng , một con sống tại Mỹ , không có bạn bè .

Người chồng :
Chủ một công ty ,sống với vợ con , có nhân tình?.

Người kể chuyện :
Đang thất nghiệp , dư thời gian .

Câu chuyện ...
Trên đường dây điện thoại từ Cali gọi qua Paris

_ hello , a...mày hả bệnh à ?
_ bệnh gì , con em họ khóc lóc tâm sự cả đêm , ngủ chả được . Mày giúp tau một việc được không ?
_ chuyện gì ?
_ đi bắt ghen

_Trời ...thế giới nào đây !? chuyện quê vậy mà nói ra được à
_ Tội nghiệp , chồng có bồ đòi ly dị ,nó lang thang ngoài đường đêm khuya , tau sợ có chuyện xảy ra .Tau đã khuyên đi tìm luật sư hết tình thì lo mà giử tiền , mất toi cả hai thì khổ .
_ ừ..., nhưng tau làm gì giúp cho cô ta ?
_ mày chỉ cần theo cô ta đến công ty , lúc gặp tình địch có mày cô ta sẽ bình tỉnh hơn .
_thế thôi à ?...ok đưa số phôn của tau để tiện việc liên lạc hẹn cô ta cuối tuần

Nơi tiệm cà phê

Một phụ nữ trung niên ăn mặc lỗi thờI , son phấn không đúng điệu

_ phải em là V không ?
_ dạ là em đây ... sao chị ...trông quen quá

_ oh , có lẽ chị giống ai đó , chị chưa bao giờ gặp em
_ dạ , cám ơn chị hôm nay đã giúp em , thằng chồng em nó tàn nhẫn lắm chị ạ
_ từ từ , bình tĩnh khoan nói xấu chồng , cho chị biết nguyên nhân đi

_ từ lúc em bị bệnh , cắt bỏ cục bứu , không đủ sức đi cày là nó bắt đầu thay đổi
_ em bị bệnh đã bao lâu rồi ?
_dạ 4 năm nay
_ chồng vẫn sống với em và con ?

_dạ ,nhưng mỗi đêm thì nó đóng cửa phòng để nói chuyện với bồ bịch trên mạng , em hỏi thì nó bảo cho vui thôi còn nếu làm lớn chuyện thì li dị .
_ xin lỗi em , chị có câu hỏi hơi riêng tư , về vấn đề ân ái có bình thường không ?
_ dạ , thỉnh thoảng thôi chị , từ lúc bệnh em không còn như trước .
_ mình lên xe vừa đi vừa nói cho kịp giờ trưa

Theo dõi
Xe ngừng lại ở một góc khuất sau thân cây lớn trong chỗ đậu xe nơi làm việc của ngườI chồng

_chồng em sẽ ra ở lối đó , ngồi đây thấy rất rõ
_em nghỉ chồng em đi ra với cô bồ ?
_tại em thấy dạo này nó xài tiền nhiều thì chắc phải xài cho ai

ThờI gian chậm chạp trôi qua

_qua giờ ăn trưa rồi , mình về thôi em
_có lẽ hôm nay chồng em nó ăn trong chỗ làm


Trong quán ăn

- chị ăn gì gọi tự nhiên nhé , nơi này chồng em hay ra dùng bữa , để em gọi "thằng chả " coi

_ à anh hả?, anh ăn cơm trưa chưa , ra ăn với em
_ em đi với ai ?
_ một chị bạn
_ oh , chờ anh, anh ra trong vòng năm phút

Người chồng xuất hiện

_ chào chị , tôi lần đầu mớI được biết chị
_à tôi là người ở kế nhà, là hàng xóm của vợ anh bên Việt Nam

_ em đã lấy số phôn của chị đây chưa ? bà xã tôi không có bạn , có chị chắc bà xã tôi vui lắm
_anh có thường đưa vợ đi du lịch không ?
_ có chị ạ , nhưng bà xã không thích đi
_tại sao ?
_hay than mệt , tôi thì thích đi đây đó , qua Mỹ bao nhiêu năm lo cày , giờ thư thả thời giờ , thì bà xã không muốn đi đâu hết .

Câu chuyện loanh quanh con cái , mưa nắng giá cả thị trường ...

Trên đường về

_ chồng em rất quan tâm cho em
_em biết , nhưng chỉ sợ mê gái rồi mang tiền của dâng hết
_ trong đầu em chỉ nghỉ tới tiền thôi sao ? ,em còn yêu chồng không ?
_ hết sạch rồi chị ạ , chỉ là thói quen thôi

_Em thật là quá ích kỷ , đó là một người chồng tốt có trách nhiệm , nếu là người quá tệ để cho em nguyền rũa, thì đã bỏ em từ bốn năm nay .
Nhìn xem ông ta còn rất phong độ , đàn bà có thích , có yêu cũng là chuyện thường tình . Một chút nhẹ nhàng trong đời sống , như đi ăn trưa với người làm chung . Em cũng muốn tước đoạt đi cái thời gian nghỉ ngơi, cho bớt căng thẳng trong công việc ? .Lên mạng chuyện trò cho vui một chút , đánh đổi sự chịu đựng bên cạnh một người bị bệnh gần bốn năm . Em không thấy cần thiết phải cám ơn chồng em sao ? .
Cho người ta một ít không gian riêng tư .Mình sẽ trở thành thiên thần trong mắt họ .Nếu bằng ngược lại , tự mình mọc thêm nanh vuốt mà thôi . Em không còn yêu tại sao không buông tay ? . Chỉ là thói quen thôi mà trói người ta lại bên đời mình, như thế là quá tàn nhẫn .

Tài sản do chồng em một tay gầy dựng . Em không thấy mình là người may mắn hơn nhiều người khác ? .Bộ em muốn ôm hết của cải rồi đẩy chồng ra khỏi nhà với vài bộ đồ ,như một số người đã từng làm sao ? để em được thỏa mãn cái gì đây ? tự ái ư !? rồi sau đó là khoảng trống !? là sự đơn độc thật thê thảm em biết không ? Chồng em ,
ông ta chỉ cần búng tay . Cả đám, cái loại đàn bà đến vì tiền sẽ bu đầy . Sống bên em khi tình yêu không còn nữa , không có cả sinh lý . Còn cái đám đàn bà đó thì thừa mứa ra .Không chừng lại tình cho không biếu không đấy .Những đưa đẩy của cuộc đời rất tình cờ , có được hay mất đi không ai biết trước được . Chỉ biết cái mình đang có thì hãy ôm giữ , trân quí lấy nó .

Chia tài sản !? , em ôm cả đống tiền , người đàn ông đến với em sau này .Em nghỉ có tình yêu sao ? .Dĩ nhiên là không ... không bao giờ có với một người đàn bà bệnh hoạn , tàn phai nhan sắc . Ngoài tiền ra , em có ưu điểm gì không ? chắc là không bằng chứng em còn có mẹ ở xa không hề đi thăm viếng , có con trai cũng không cùng con đi chơi đây đó .Chỉ khư khư ở nhà dò dẫm sự chi thu tiền bạc trong nhà băng của chồng , kiểm soát từng hành động của người bên cạnh khiến cho người ta mệt mỏi chán chường rồi họ đâm ra lì và lạnh lùng chiến tranh lạnh vớI em .

Nói lại chồng của em sống với nhau trên hai mươi mấy năm , sao ông ta vẫn còn muốn duy trì ? , sao không ích kỷ giống như em cho nó rã tan ra ? . Em biết tại sao không ? . Vì còn thương em .Thương hại cũng được .Đừng đòi hỏi thêm hơn nữa , bởi sẽ không có sự công bằng khi trong lòng em đang có đầy những mưu mô tính toán .
Hãy nhìn lại mình đi ,tuổi đời đã lớn , nhan sắc cũng đã nhạt phai . Tình yêu không còn , nhưng cái nghĩa tình vẫn còn tồn tại giữa một hôn nhân nghiêm túc .Còn đó biết bao kỷ niệm đâu dễ dàng quên đi .
Hãy rộng lượng với người , cũng như rộng lượng với mình . Lúc em bước chân tới nơi đây bằng hai bàn tay trắng . Em đâu có gì để mất ? .Em nhớ nhà cao cửa rộng cũng là tâm sức của người chồng dưng xây lên , em chỉ là người vụng về với những đồng lương đi làm để đỡ nhàm chán , để tự do cất giử và rõ ràng là chồng em không hề quan tâm những đồng tiền cỏn con của em .

Có biết điều mất mát lớn lao nhất của em là cái gì không ? . Đó là một người chồng đã không bỏ rơi em trong lúc ốm đau . Chứ không phải là tài sản .Hãy nhìn nụ cười trên môi của người mà cảm thấy hạnh phúc . Và làm cho ai được một điều gì , em sẽ thấy đó là một niềm vui .Đừng ích kỷ nghĩ về bản thân của mình nhiều quá . Hãy trãi rộng tấm lòng của mình . Tập biết cảm thông cho chồng . Biến tình yêu trở thành tình bạn , tình chiến hữu , tình đồng đội . Không phải đã cùng san sẻ, sát cánh bên đời nhau suốt cả một chặng đường dài gian khổ đó sao ?
Hạnh phúc!? đôi khi chỉ là những điều rất bé nhỏ .Hạnh phúc sẽ nở hoa nếu như em đừng ôm chặt trong tay bằng sự ích kỷ của chính mình .Sự thật thà trong tình cảm, tự nó đã là một bông hoa hạnh phúc tuyệt đẹp .

Ngày hôm sau

_sao hả..., chuyện ra sao ?
_nhớ cho tau ...lần này là lần đầu, cũng như lần cuối
_ mà sao có gì xãy ra không ?
_không..., chỉ là tin thời tiết cho tàu chạy ven biển , tin xe cán chết chó và cuối cùng là tin tức hai nhà thiện tâm đi làm chuyện tào lao .
Thứ nhất đi làm mai dong, thứ hai xen vào chuyện gia đình của người khác .

_shì`` vậy mà làm tau mất ngủ ...
_mầy đi chết đi , đồ ngốc


Mầu Hoa Khế
July-2009