Friday, November 6, 2009

TRONG SƯƠNG MÙ


TRONG SƯƠNG MÙ


Lâu lắm dễ chừng đã 5 năm tôi mới trở lại thành phố biển này , tôi không còn nhớ chúng tôi đã đến đây ở thời gian nào nữa , tất cả như chưa bao giờ xảy ra , hay đã như một giấc mơ mà tôi không bao giờ muốn thức tỉnh . Bởi khi đang đắm chìm trong tình yêu , không gian như có phép mầu nhiệm , sáng ngời lên , nạm vàng, nạm bạc , thế giới tình yêu mơ huyền đi vào cổ tích , tất cả chim chóc cỏ cây đều biết chuyện trò , khắp bốn phương trời ngai ngái những mùi hương quyến rũ làm ngây ngất ,mùi của những bông hoa đủ sắc mầu trộn lẫn ,theo gió bay ngan ngát cả khung trời . Tất cả hoà chung với những cảm giác rung động , những ngón tay bối rối , nhịp đập của con tim hồi hộp , đã tạo nên một bức tranh tình yêu tuyệt vời .Thành phố biển đã trở thành kỷ niệm , mà kỷ niệm thì sống mãi với thời gian . Dưới hàng cây im bóng,thời gian đi qua thật chậm, thật khẻ như đồng loã cùng với tình yêu .Tình yêu thật say mê khi ngồi bên nhau , đầu tựa vào bờ vai nhau êm ái , bàn tay năm lấy bàn tay như không muốn rời xa . Chuyện đời , chuyện mình kể lễ cho nhau nghe với anh' mắt nhìn đắm đuối ,với môi hôn nồng nàn thắm thiết .
Những lượn sóng biển trắng xoá tấp vào bờ rồi dội ra biển khơi , để lại trước mắt một bãi cát mịn màng . Chúng tôi cùng vẽ hai trái tim lồng vào nhau , nét vẽ cuối cùng thì cơn sóng lại ùa vào xoá đi tất cả . Như một điềm gì không may báo trước , vậy mà khi yêu thì đâu ai cần biết gì thêm hơn nữa , chỉ khờ khạo như những con dã tràng xây biết bao nhiêu lâu đài trên cát , xây trong niềm hân hoan ước mơ ,vụng dại .

Tôi đang đứng trước biển , bất động , biển đang phẩn nộ hay biển đang réo rắc khúc ca bi thương , hơi lạnh phủ đầy trên mặt tôi , giọt nước mắt ứa ra làm nhoè nhạt lung linh . Gương mặt anh méo mó nhấp nhô theo lượn sóng , tôi đưa bàn tay ra vời vợi nắm bắt , sóng cuốn anh ra xa , sóng lôi tôi theo nước ngập đến bờ lưng . Tôi run rẩy , không phải lạnh bởi nước biển , mà run rẩy bởi tôi đang bị đi lạc , tôi đang ở nơi đâu ? anh ơi ... anh đang ở nơi đâu !?.
Lâu rồi ,thật lâu anh đã biến mất khỏi đời em , bỏ căn nhà của chúng ta trở thành một ốc đảo hoang phế , những cánh cửa vẫn hé mở đợi chờ đã khô hốc nhớ mong . Chung quanh em vẫn còn dội tiếng nói cười , gối chăn vẫn còn hơi ấm như anh mới trở dậy , anh thoát ẩn , thoát hiện ngập tràn hình bóng . Anh về từ sương khói , nhẹ thoảng êm ,tiếng phong linh khua động là hạnh phúc em ngập tràn ,có phải em phải đi qua không gian vô hạn để ngơ ngác tìm kiếm lại nhau trong cõi thiên thu ? Em ngồi đây buông tóc mây dài ,nhưng tiếng đàn không cất lên để nghe lời anh hát "... ru mãi ngàn năm dòng tóc em dài ... " mà bàn tay anh đang ở nơi đâu ? . Bàn tay đang nằm lạnh cứng dưới mộ huyệt ? , hay bàn tay như vô hình vẫn âu yếm vuốt nhẹ, dịu dàng trên mái tóc của em ? .
Không có ai , không còn ai , tôi áo quần đẩm ướt lê bước quay về thành phố . Buổi chiều mùa thu sương giăng mắc đầy trên những lối tôi qua , lá trên cây rơi rụng trơ cành . Bãi để xe vắng thưa , tôi lên xe ngồi im vẫn nghe tiếng gió đuổi lá bay khắp khoảng trống mênh mông . Lòng tôi như đã chết , dững dưng và lạnh lẽo , tôi nhìn vào bóng đêm trước mắt ... quên đi ! quên đi . Đã 5 năm rồi , em đã tự hành hạ chính mình để sống trong ảo tưởng một ngày nào đó . Cánh cửa nhà mở rộng , anh ùa vào như cơn lốc cuốn lấy em không rời .Em đã tự dối , tự vẽ cho mình một kịch bản , tự đóng vai , rồi tự làm đạo diễn . Sân khấu phải hạ màn , kịch bản đã bế tắt , em không còn hơi sức để viết tiếp , để tìm đủ lý lẽ , chứng minh hay nguỵ biện . Anh không chạy tội được nữa , đối diện với em đi , để nói với em dẫu một lời .Hãy nói " anh không còn yêu em " , em sẽ không hề giận hay oán hờn , em xin hứa . Thà anh phản bội , mà anh vẫn còn hiện diện trên đời , để em được thấy bóng dáng anh đâu đó ,để còn trong tim em một niềm hy vọng dẫu rất mong manh . Em không thể nào chịu nỗi ,khi bỗng dưng anh như chưa từng bao giờ đi đến nơi đây ,chưa bao giờ có với em một mối tình tuyệt đẹp.Anh biến mất giữa tình yêu của chúng ta , tức tưởi một mình ra đi không kịp nhìn thấy em để trăn trối lời sau cùng ...

Ngủ yên anh nhé , em không phân biệt được ngày, đêm , bóng tối và ánh sáng . Em tỉnh tỉnh , điên điên giữa mạch đời buồn thảm kể từ lúc anh bỏ ra đi ...

mưaphốnúi , Oct, 02/09