
Em Đi Rồi
Em đi rồi thành phố còn riêng ta
Thân tượng đá công viên buồn trơ lạnh
Lá mùa thu úa vàng rơi từng cánh
Em có mang theo chút nhớ mong manh
Em đi rồi tình non yểu còn xanh
Đành hấp hối trên cành trơ mục nhánh
Con sâu nhỏ nằm phơi đời hiu quạnh
Oằn đớn đau nhịp sống chạy loanh quanh
Em đi rồi không gian ngã mầu tang
Từng giọt đắng ngàn đêm sâu hủy hoại
Đời không em ... sóng gào đêm biển động
Ghềnh đá vang khô khốc tiếng lạc loài
Ta chỉ muốn em ơi ... làm tên vô loại
Bởi vì yêu đâu cần biết ngày mai
Ta cuồng điên ôm siết chặt hình hài
Rồi ngạo nghễ cười trên môi oan trái
Em đi rồi vần thơ xưa để lại
Ta đốt lên cho cháy rực góc trời
Lửa điên cuồng nát tàn rụi tả tơi
Ta gục xuống ... trên tay em thần chết !
Mầu Hoa Khế Feb/09
