
TIẾNG HÁT
Tiếng hát anh vút cao như con sóng
Lúc trầm buồn theo gió vọng lời ru
Lời ngân nga mê hoặc tới thiên thu
Khi lắng đọng chùng nhịp đời bối rối
Hát đi anh trong mù sương lạc lối
Đi khẻ khàng ngàn tinh tú rụng rơi
Loài chim di khép cánh giữa mây trời
Gió ngừng thổi bâng khuâng cùng vạt nắng
Nốt nhạc xoáy quay cuồng đêm sâu thẳm
Tiếng hát anh rơi từng giọt tương tư
Em bỗng thấy mây tím về xõa tóc
Nghiêng bóng soi đáy nước dáng trầm tư
Trên đôi môi tiếng hát mãi đong đưa
Biển xoáy đọng từng cơn ngầm man dại
Sóng vỗ đập bờ đá âm vang mãi
Tình vô biên còn lại giữa trăm năm
Hát đi anh cánh lưu ly về nằm
Cơn gió thoảng tung bay tà nguyệt bạch
Sao mờ dần ngất ngây hồn say đắm
Thu quay về ngơ ngẩn giữa đêm trăng
Tiếng hát anh rơi rụng từng phiến băng
Hồng hoang với những yêu thương ngờ nghệch
Và con tim như giọt sương thuần khiết
Từ tinh khôi miên viễn thuở lạc loài
Hát nữa đi tiếng hát mang u hoài
Có một đóa hoa sầu cài giấc mộng
Em thoát thai về giữa ngày gió lộng
Tiếng hát đưa em lạc cõi hư không !...
Ngô Ái Loan
