Chiếc Lá Mùa Đông
Rơi rất khẽ chiếc lá nào vừa chạm
Bực thềm nhà trơ lạnh giữa mùa đông
Lá héo úa cuộn thân nằm tội nghiệp
Chờ gió mang hất nhẹ vào hư không
Lá xuôi bay theo khung trời mở rộng
Từng ánh đèn vàng câu chuyện nhỏ to
Những mảnh đời gói mình sau cánh cửa
Nước mắt rơi hoà lẫn với nụ cười
Lá chợt nhớ cái mầm xanh mơn mỡn
Trên tàng cây chim riú rích gọi bầy
Con sâu bé trườn mình ôm lá ngủ
Lá thâý lòng chợt ấm giữa đôi tay
Mưa rã rích từng giọt buồn trên lá
Lá đong đâỳ hồn viễn xứ qua đây
Lá hờn thu quay gót vàng trên cây
Mang đông đến dâng mâù mây u ám
Heo may rét lá nằm rung đôi cánh
Bám cuống khô chờ giây phút lià cành
Lẻ đất trời xuôi về cội chưa đành
Mong manh quá khi làm thân chiếc lá
Từ xanh non đợi đến ngày tan rã
Buồn hay vui chắc lá cũng như ta
Ta chỉ thâý hồn trơ ra như đá
Đời hắt hiu theo chiếc lá muà đông
Mâù Hoa Khế Dec28/08
