
Miếng Kẹo Quê Hương
Mây trăng ngang trời mây trắng bay
Nắng vừa vươn dậy sau hàng cây
Lá vàng úa héo rơi từng cánh
Chim mới vừa reo tiếng gọi bầy
Sáng nay đôi má em hây hây
Mùa đông sắp rời bỏ chốn nầy
Bên anh nghe nắng về thật ấm
Ước gì tay nắm lại bàn tay
Anh hứa sẽ về thăm quê hương
Nôn nao như trẻ mới hôm nào
Mùa xuân pháo nổ khoe áo mới
Bẻn lẻn làm sao ánh mắt chao
Em vẫn người em thuở mộng mơ
Thời gian ngừng lại ở người thơ
Trái tim vẫn trẻ như năm cũ
Chờ anh về dạo lại phím tơ
Nắng đã về rồi nắng thật vui
Vươn mầm cỏ dại xanh đâm chồi
Sáng nay một cánh hoa thật tội
Điểm dậy nụ cười trên nét môi
Em bỗng nhớ về đường xa xôi
Bến sông Thạch Hãn lững lờ trôi
Có cây khế đã bao mùa trổ
Những cánh hoa mâù tím đơn côi
Bên tê cát trắng bãi Nhan Biêù
Từng chiêù nghe từng lũ chim kêu
Nhà ai khói tỏa cơm ban tối
Trong nắng hòang hôn mái đổ xiêu
Từng đòan hành hương về La Vang
Đức Mẹ hiển linh đổ hai hàng
Dòng lệ xót thương đời cơ khổ
Quê nhà mưa nắng lắm tang thương
Em còn bé dại ngày đến trường
Ê a mẫu giáo thật dễ thương
Có anh hàng xóm hay khen thưởng
Học ngoan anh cho miếng kẹo đường
Bao năm xa xứ tóc điểm sương
Vẫn nhớ ngày xưa miếng kẹo đường
Món ngon vật lạ trên thế giới
Làm sao quên được vị quê hương
Mâù Hoa Khế Jan/09
