
MẮT MÙA THU KHUẤT
em sẽ giấu vào trong tóc
lặng lẽ bên đời ngồi khóc cuộc tình
ngày mai về giữa lặng thinh
thoảng nghe cơn gió tự tình trong đêm
chân bước theo sương nhẹ êm
mắt mùa thu khuất xanh mềm hồn nhiên
khoảnh khắc đâu dễ gì quên
hồn như chiếc lá xuôi miền thênh thang
em giang tay dẫu muộn màng
níu ngàn mây tím bay ngang đời mình
theo về Thành Nội cung đình
Tịnh Tâm đọng cánh lục bình chơ vơ
đâu mùa sen trắng đợi chờ
để em giấu mãi bài thơ trữ tình
thu có còn giữa môi xinh !?
hay thu chợt đã quyên sinh thuở nào
mà thôi trả lại trăng sao
mà thôi trả lại xôn xao tháng ngày
tình em đâu thể giải bày
có ngàn năm nửa lưu đày nhân gian ...
mưaphốnúi, Sep/23/09
