
CƠN MƠ THÁNG TÁM
Tháng tám trong ta ngậm ngùi kỷ niệm
Những hạt mưa rơi nối kết dài hơn
Đan thành dòng từng nỗi nhớ không tên
Để thờ thẩn như chưa bao giờ lớn
Ta vẫn đợi chờ ...nỗi chờ tuổi trẻ
Vẫn cuồng ngông trên ngọn tóc sương che
Dòng sông trôi theo con nước buồn se
Mưa trong gió thì thầm điều không thể
Mặc tuổi thanh xuân rỗng tuếch khánh kiệt
Vẫn đợi chờ như chờ đợi rất lâu
Ta dang tay ôm tóc rối cuồng điên
Hồn khô khóc bật tiếng cười man rợ
Nhưng hàng cây trong cơn mơ biền biệt
Những con đường bỗng trở dặm sơn khê
Và rồi người cũng chẳng thể trở về
Nên mưa mãi mưa hoài giăng nuối tiếc
Mưa tháng tám rơi giọt sầu tha thiết
Vẫn một ta ôm khoảng lặng bao la
Sóng trùng khơi vang vọng dội âm ba
Ta gục xuống mơ hồ tim máu cạn !!!...
Ngô Ái Loan, Aug/09
