
Tình Buồn
Từ tình chết em thường hay ngồi khóc
Co ro buồn trong góc tối hắt hiu
Bởi em biết tâm hồn anh cô độc
Cũng hằn sâu ký ức một tình yêu
Thuở dòng sông đã nối bờ thương nhớ
Và quê hương mang nhịp thở gần nhau
Vần thơ yêu thành suôí chảy vô bờ
Em choáng ngợp mộng ban đâù trở giấc
Rồi bỗng dưng tình buồn như tiếng nấc
Vắng vất ngày cùng năm tháng bơ vơ
Con dốc tình còn ai để đợi chờ
Bước hờ hững điêu linh trong nỗi nhớ
Mưa vẫn rơi trên sông mờ vắng lạnh
Cơn mưa phùn phủ trắng một maù tang
Anh như mây viễn xứ vẫn lang thang
Em như lá uá vàng theo thu chết ...
Mầu Hoa Khế, 2005
