
NÓI VỚI TA
Ta mang theo trong cuộc hành trình
một hạt mầm hy vọng
bỗng héo khô trong tay
vụn nát tả tơi
Ta lại một lần nữa
tự đánh lừa trên muôn nghìn dối trá
vẫn còn nở ra một đóa diệu kỳ
ta bật cười ...
bàng hoàng tiếng bi ai vang vọng
tim chai sạn đau hằn lên vết nhói
dang đôi tay mệt mỏi
xô lệch cánh cửa lặng im
rêu phong mù ám
trở về lại với chổ nằm bình yên
Ta định vị ngồi thiền
lao xao trong tận cùng sâu thẳm
thế giới này đã làm ta mẩn cảm
cuộn mình như con sâu nhỏ bé
cuốn chặt mảnh linh hồn lêu lỏng
một hôm trôi lêu bêu
trên con sóng vô tình
Khuôn mặt người
biến hóa ... méo mó dị dạng
qua khung kính hiển vi
phóng đại những đường giây cảm xúc
đã hoen rỉ ố vàng
Sông tương tư cạn khô
khúc đoạn trường phím đứt
ta vẫn mãi là trẻ thơ
trong thiên đường cổ tích
Sáng nay ta quay về
từ nơi chốn đã ra đi
ta bỗng thấy lạ cả tháng ngày
nỗi muộn phiền tê cứng
điều đáng tiếc xảy ra cho một lần
con tim phiêu du dại khờ !!!...
Ngô Ái Loan
