Thursday, November 5, 2009

Anh ẩn mình trong nỗi nhớ




Đêm cứ dài ...tại ly cà phê đắng
Ngày chậm chạp trôi bởi vắng anh rồi
Cánh hoa hồng khô héo đôi môi
Thung lũng sớm mai buồn tội lắm

Em ngồi buông tóc mây từng sợi rối
Không tay anh gỡ nhẹ trên vai
không miền ngực thênh thang cho em gối
hoa nắng lung linh trong đôi mắt ai

Em vẫn ngồi yên nhìn đêm đi qua
mỗi nhánh đau chỉa cành thêm lá
ừ ! ... thì cứ mọc cho đầy thêm nhung nhớ
tim đã quen với nỗi đợi chờ

Ngơ ngác sông nằm chết ngạt vì đau
em đứng giữa con trăng rằm run rẫy
cơn gió buốt lạnh mùa thu ấy
lá cuốn xuôi về tận cuối chân mây ...


mưaphốnúi ,Oct,08/09