
DUYÊN DIỆT
Bỏ mặc tiếng khóc giữa cuộc đời
Nhẹ nhàng chân bước một mình thôi
Ở cuối chân mây đang vẫy gọi
Tóc xõa lưng trời theo gió trôi
Giựt mình tỉnh dậy thân cát bụi
Tự tại bay lan tõa không gian
Từ hoa hình dáng hư hay thực
Thực thực ... hư hư kiếp gian nan
Ai là ta ?... và ta sẻ là ai ?
Luân hồi vẫn điều đặn vòng quay
Hình hài tan hợp xin trả lại
Mộng đời ảo ảnh giấc ngủ say
Sinh ra đã khóc đời bể khổ
Gắng gượng cho qua một kiếp người
Lẩn quẩn lợi danh như phấn thổ
Hạnh phúc khổ đau mộng rã rời
Một đóa vô thường tên Kim Hoa
Tái sinh chịu kiếp cõi ta bà
Trả xong món nợ vay tiền kiếp
Từ người hoa trở lại chói lòa ...
....
Chị hóa thân vào cơn gió thoãng
Hay giọt sương khuya đọng trên cành
Nhiều đêm cơn mộng như tơ mõng
Thoáng bóng chị về tóc mây xanh
Tu mấY trăm năm mấy vạn năm
Duyên kết chung nhau một mái nhà
Nghiệp trả xong rồi đường vạn dặm
Duyên diệt chị về cõi xa xăm ...
Mầu Hoa Khế
Thương kính về người chị đã qua đời
