Anh hỏi em quê hương ở đâu xa !?...
Xa xa lắm tận miền trung sỏi đá
Em lớn lên cùng dòng sông buồn bã
Chảy lặng lờ trong gió thoảng trưa êm
Thành phố nhỏ đi hoài không thấy mỏi
Tuổi thơ ngây lang thang mãi rong chơi
Người dân hiền tiếng chào hỏi nơi nơi
" con ai rứa ? ... vô ăn cơm kẻo đói " ...
Quê em đó không thói hư tật xấu
Tội hai mùa mưa nắng vẫn siêng năng
Cây đa già đã cằn cỗi bao năm
Tỏa bóng mát cho con đò che nắng
Chùa Phật học nghiêm trang và yên lặng
Níu tay bà hôm sớm học tu tâm
Tuổi lên năm câu chưa đánh đúng vần
Lời Phật dạy in sâu trong trí tuệ
Mỗi ngày rằm chúng sanh về niệm Phật
Lễ Đản Sinh cầu phước thả hoa đăng
Chim phóng sinh bay dưới ánh trăng rằm
Hoa đèn sáng bên sông lời khấn nguyện
Em còn bé chạy theo bà lệt bệt
Niệm Quán Âm mơ thấy cõi niết bàn
Hồn thơ ngây tâm lành sáng tựa sao
Ai cũng bảo số ngày sau ngộ đạo
Rồi lớn lên theo dòng đời hư ảo
Nợ chồng con cơm áo tựa phù vân
Mới xum vầy bỗng chốc hóa một thân
Nghiệp đã trả cuộn vào thân tiền kiếp
Giữa đồng vọng niệm kinh lời Quán Thế
"Bỏ niết bàn nguyện cứu giúp chúng sinh "
Nước cành dương rọi sáng ánh bình minh
Soi trí tuệ cội tình dây oan trái
Anh hỏi em có khi mô về lại
Thăm dòng sông con đò giữa êm trưa
Thăm quê hương lầy lội những mùa mưa
Hay nắng cháy khô cằn viên đá sỏi
Đã bao năm bước chân đời mệt mỏi
Nhớ quê hương vời vợi cả biển trời
Em chỉ sợ khi trở về đứng khóc
Trên dòng sông con nước đã xuôi dòng ...
mưaphốnúi
2006
