Thursday, November 5, 2009

BUỒN !!!...


BUỒN !!!...



Nửa khuya gió lặng quay về
Ta nghe từng bước u mê trở mình
Cỏ cây run rẫy lời kinh
Đớn đau từng phút lặng thinh giữa hồn

Đâu cần người phải đem chôn
Tự tình thuở nọ qua cồn nương dâu
Sương tan chết giọt nhiệm mầu
Nên mai nắng sớm hoá sầu trên cây

Chút mong manh chạm lất lây
Chút thật ... chút ảo vui ngày xanh xao
Nở mang từ ngữ cười rao
Dòng thơ người đã trao chừ héo khô

Ngàn con sóng dữ chực vồ
Dã tràng xây mãi cơ đồ nát tan
Ta quay chân bước bàng hoàng
Cùng ta biển nhé chia vàng nỗi đau


NgôÁiLoan