
ngày mai ta sẽ là Lưu Nguyễn
lạc dấu trần gian để bước chơi
bỏ lại xa khơi ngàn con sóng
trãi rộng thời gian cất tiếng cười
ta sẽ đi giữa không gian nhẹ hỏng
tựa mây bay sương giăng mắc trên ngàn
ta cứ thế cắm đầu mà đi
bốn mùa trôi qua vùn vụt bóng câu
ta chưa kịp nhận diện mùa Xuân
thì hạ vàng nắng quái
ta chưa kịp ngoái lại
thì thu vội vã đi
một mình ta lạnh cứng giữa mùa đông
thân hoá đoá quỳnh hoa run rẩy !...
ta mượn hồn Lưu Nguyễn
vượt qua không gian
cho ta tìm thấy lại một người
đứa bé con ngây thơ
trên bàn tay là viên kẹo ngọt
hoá từ viên kẹo độc hôm nào
ta đưa tay ôm lấy
tóc từng sợi tơ trời thơm ngát mùi hương
đôi mắt trong veo nhìn theo ,bàn tay vẫy tạ từ
thì ra thuyền ngược đưa ta về quá khứ
dòng nước cuộn sôi
gió mây thổi tới
ta cuốn xoay theo cơn bão tơi bời
có ai chờ ta nơi bến đợi !?
ta lạ xa quê hương đổi mới
lần bước tìm về thì đã quá trăm năm
người đây rồi ... đôi mắt buồn xa xăm
kể từ phút đau hằn tim cào xước
người ban cho ta sự chọn lựa
phải ra đi hay viên kẹo độc người đưa
ta bỏ chạy gào thét giữa cơn mưa
lời oán trách đưa ta vào vô tận
ta bỗng hoá thành Lưu Nguyễn xưa
nhẹ nhàng con thuyền lướt đưa
người nhìn ta mắt lờ đờ muốn hỏi
"có phải là em đang ở trong ta ?
ta chưa bao giờ rời bỏ em xa
viên kẹo độc và lời chọn lựa
chỉ hữu hạn trò đời gian xảo em ơi
em không chịu nhìn ra khối tình tuyệt vời ...
mà dây duyên nợ đã cột nhau từ muôn kiếp
con thuyền nhỏ đưa em về một chuyến
quyến luyến dịu dàng đôi mắt trẻ thơ !?".
ta bàng hoàng ngấn lệ đầy vơi
người đây rồi muôn kiếp của ta ơi ...
mái tóc xanh đen trắng như màu tuyết
định mệnh đứng nhìn tàn một cuộc chơi ...
NgôÁiLoan,Sep,25/09
