
QUAY LƯNG
Ta khóc trên vai người dấu bờ tóc rối
Bóng tối khuất lấp ánh mắt chìm sâu
Đêm chia tay trời nhỏ hạt mưa ngâu
Sầu giăng mắc nghìn trùng xa tiếc nuối
Vòng tay buông nụ hôn trao lần cuối
Mắt hững hờ cho lệ ứa bờ môi
Người quay lưng cuộc tình xa thật rồi
Ta ngồi lại với mảnh tình hấp hối
Thuở người đến nhẹ êm trên đá sỏi
Soi hồn ta riêng cõi vắng lạnh lùng
Tim bỗng mềm khi ngọn nến người soi
Lung linh chiếu giữa muôn trùng sâu thẳm
Người phá vỡ lớp hằn đau rêu phủ
Ta vỡ òa cười nụ với thiết tha
Tưởng đã qua môi dịu ngọt mùa thu
Tình mê đắm ta thật thà bối rối
Người nói đi dẫu một lời giả dối
Ta lắng nghe như thể một tín đồ
Tim mù lòa buớc tình đi lạc lối
Bên người thôi ta mặc cả mơ hồ
Rồi bỗng dưng bão nổi lên cuồng nộ
Phút yêu thương như hơi thở quỳnh hương
Dang đôi cánh rũ dần trong đêm tối
Chỉ sớm mai thôi ... mất dấu thiên đường !!!
NgôÁiLoan
