
THANH ÂM
Hồn sao mà nhẹ như tơ mỏng
Như ánh mai hồng trong xanh trong
Như làn gió thổi vang đồng vọng
Như sóng đêm thâu kể chuyện lòng
Lần bước tìm về trên bến sông
Một ngày xa lắm có ai trông !?
Giờ sao lẽ bóng trong hiu quạnh
Giữa nắng hanh vàng trãi mênh mông
Tưởng tiếc mà chi một chuyến đò
Tình sầu chừ đã hoá tàn tro
Theo mây lữ thứ trôi vô định
Xoá lối mưa bay dấu hẹn hò
Có khi thoáng nhớ trong ray rứt
Thao thức mà chi nữa phải không !?
Bức tranh bỏ dỡ màu rạn nứt
Trắng bạc lạnh lùng theo gió đông
Nét chữ đậm in trên giấy trắng
Là ngón tay run mỗi ngữ từ
Là tim cảm thấy sao nằng nặng
Chìm đắm cả hồn nỗi ưu tư
Đâu ai hiểu được trong thinh lặng
Vẫn bước chân mềm dưới ánh trăng
Vẫn sương giăng mỏng trên năm tháng
Hoá tiếng đàn xưa giữa giá băng
Từ đó âm thầm một thanh âm
Gãy lên đơn độc tiếng cung trầm
Phải chi nắng hạ rơi đầy tuyết
Để nở nhiệm mầu đoá từ tâm
NgôÁiLoan
